* Cuối tuần nghỉ ở nhà mình vào bếp làm bánh cuốn tráng bằng chảo và bánh quy bơ trà xanh. Rồi hẹn hò uống nước mía trân châu Hàng Vải với bạn chồng. Cảm thấy rất vui. 

Mình share công thức làm bánh cuốn bằng chảo ở dưới nhé: 

a. Nguyên liệu: - 200g bột gạo : 150 - 200g bột năng ( tùy theo việc bạn thích ăn bánh dai ít hay dai nhiều ). Hoặc các bạn có thể mua gói bột bánh cuốn Vĩnh Thuận đã trộn sẵn rất tiện. 

- 800-900ml nước.

- 1 thìa phở dầu ăn.

- 1 thìa cà phê muối.

- Phần nhân: 300g thịt nạc băm,  1/2 lạng mộc nhĩ, 1/2 củ hành tây, 1 ít hành lá.

- Nước chấm: nước mắm, đường, hạt tiêu, chanh, dấm gạo, ớt tươi.

- Hành khô.

b. Cách làm: - Trộn đều bột gạo và bột năng, hòa nước vào ngâm 40- 60 phút khi bột lắng xuống gạn bỏ phần nước này đi thay bằng nước mới. Lưu ý là đổ bỏ bao nhiêu nước thì bù lại bấy nhiêu nước vào trong bột nhé. Thêm dầu ăn và muối vào, để bột lắng thêm 30 phút nữa.

- Mộc nhĩ, hành tây băm nhỏ. Hành lá thái nhỏ khoảng 2cm. Trộn đều thị nạc băm với mộc nhĩ, hành tây, thêm hạt tiêu, nước mắm, mì chính ướp trong khoảng 30 phút cho ngấm gia vị. Làm nóng chảo, cho dầu ăn vào rồi đảo thịt cho chín tơi, sau đó thêm hành lá vào đảo qua rồi bắc xuống.

- Đảo bột lại để tránh bột bị lắng xuống dưới. Dùng một chiếc chảo nhỏ chống dính, làm nóng chảo, múc từng muỗng bột vào tráng cho đều.và mỏng, đậy nắp kín để bột chín. 

- Dùng một chiếc rổ tròn, úp ngược rổ xuống. Khi bánh chín, úp nhanh chảo xuống đáy rổ, múc nhân vào dàn đều rồi cuộn lại.

- Hành khô thái mỏng, phơi ra rổ cho hơi se mặt. Sau đó đun nóng dầu, đổ hành khô vào chiên cho đổi sang màu cánh gián thì bắc xuống, vớt ra rây rồi ủ kín trong hộp.

- Ớt tươi băm nhỏ. Pha nước chấm bánh cuốn theo tỷ lệ: 300ml nước lọc + 30g đường + 20ml nước mắm + 1 quả chanh + 1 thìa dấm. Nêm cho vừa miệng, nếu ăn mặn hơn thì tăng lượng nước mắm lên 30-35ml. Nếu thích ăn ngọt thì mình tăng lượng đường theo tỷ lệ 50g đường : 50ml nước mắm rồi thêm chanh và dấm. Cuối cùng thêm hạt tiêu và ớt băm nhỏ vào.

- Khi ăn dùng với rau sống, thêm hành khô và chả cắt nhỏ vào nước chấm.

 
Có tình yêu nào là mãi mãi, có bao nhiêu người có thể cùng nhau đi đến cuối đường. Như cát rơi xuống từ kẽ tay. Càng nắm chặt, càng không giữ được. Thế nào mới gọi là nắm giữ?… Có người tìm được tình yêu, có người lại ra đi. Chẳng biết thế nào là đời đời kiếp kiếp, chỉ cần anh nắm chặt tay em.
It’s Finally Time | Trương Bá Chi.
 
* Có nhiều khi, cô thèm một ly cà phê đen đá như thèm được ngồi một mình trên góc phố có những dây leo xanh màu rêu cũ, uống từng ngụm cà phê đắng mát lạnh như thể đóng băng những cảm xúc trong lòng.
Hôm nay cô được mời một ly cà phê bỏ rất nhiều đường. Cà phê vừa loãng vừa ngọt, giống như những mối quan hệ trong cuộc đời, không thân thiết nhưng vẫn phải ngọt ngào, đó là cách người ta bước qua nhau để đạt được mục đích của mình. Đôi khi, có những ngọt ngào mà dối trá, có những cay đắng lại rất chân tình, Sau mỗi vị cà phê mà ta uống có những vị cuộc đời không giống như cách ta vẫn thường cảm nhận. Uống đắng để thấy ngọt mới thực là hạnh phúc.

Cô ngồi ở cửa sổ tầng bảy lộng gió, nhìn lên cả khoảng trời bao la mà chông chênh xa lạ. Có những sự cạnh tranh trong cuộc đời giúp người ta trưởng thành, khôn khéo, cứng cỏi, mạnh mẽ, nhưng cũng sẽ lấy đi của họ những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời, bỏ lại họ những nỗi cô đơn và hoài nghi khép mình.
Cô pha cà phê được một người em thân thiết trên mạng gửi từ Buôn Ma Thuột ra tặng hôm cô bắt đầu công việc mới. Cà phê được gói vuông vắn trong túi giấy màu nâu, bên ngoài ghi mấy chữ to tròn rất trẻ con: "Mến tặng chị Mộc Diệp Tử", làm cô bật cười hoài tưởng những ngày còn đến trường trong sáng, vô tư. Ít ra thì cô vẫn luôn giữ trong lòng mình một niềm tin thật thà, giản đơn của riêng.
Cô ngồi ngắm ly cà phê mát lạnh ôm trên tay, cà phê đen đặc như cuộc đời không rõ được trắng đen, nhưng mọi chuyện đều có thể do ta tự chọn lựa và quyết định cách đối mặt với nó. Như cách người ta pha cà phê và chọn lựa một cách uống. Hôm nay, cô uống cà phê trên tầng cao, ngắm những hàng cây cổ thụ xanh ngát trong nắng thu vàng như mật, cà phê của cô  tan vào gió, bay đi những nỗi muộn phiền. 
Cô vẫn sẽ chậm rãi trải lòng mình vào cuộc đời sau mỗi tách cà phê… Bởi vì, cô không sợ cuộc đời làm mình ngả nghiêng khi mất niềm tin, khi cô độc bủa vây, cô chỉ sợ mình chẳng còn đủ niềm ham sống cho riêng mình, để cứ luôn tự cười vui, tự gạt nước mắt lăn dài sau mỗi lần bế tắc rồi chọn cách bình thản mỉm cười. Cô sợ một ngày nào đó thức dậy, cô không còn tin vào mỗi bước chân mình đi, không còn giữ niềm tha thiết với cuộc đời. Như thế, cô sẽ uống cà phê ngọt để rồi sống với những nỗi đắng cay trong lòng, chẳng bao giờ còn cảm nhận lại vị đắng chân thành sau mỗi lần vấp ngã được nữa. Thế nên rất nhiều năm rồi cô vẫn giữ thói quen - uống cà phê đen với một chút muối thay vì đường.*

* Có nhiều khi, cô thèm một ly cà phê đen đá như thèm được ngồi một mình trên góc phố có những dây leo xanh màu rêu cũ, uống từng ngụm cà phê đắng mát lạnh như thể đóng băng những cảm xúc trong lòng.

Hôm nay cô được mời một ly cà phê bỏ rất nhiều đường. Cà phê vừa loãng vừa ngọt, giống như những mối quan hệ trong cuộc đời, không thân thiết nhưng vẫn phải ngọt ngào, đó là cách người ta bước qua nhau để đạt được mục đích của mình. Đôi khi, có những ngọt ngào mà dối trá, có những cay đắng lại rất chân tình, Sau mỗi vị cà phê mà ta uống có những vị cuộc đời không giống như cách ta vẫn thường cảm nhận. Uống đắng để thấy ngọt mới thực là hạnh phúc.

Cô ngồi ở cửa sổ tầng bảy lộng gió, nhìn lên cả khoảng trời bao la mà chông chênh xa lạ. Có những sự cạnh tranh trong cuộc đời giúp người ta trưởng thành, khôn khéo, cứng cỏi, mạnh mẽ, nhưng cũng sẽ lấy đi của họ những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời, bỏ lại họ những nỗi cô đơn và hoài nghi khép mình.

Cô pha cà phê được một người em thân thiết trên mạng gửi từ Buôn Ma Thuột ra tặng hôm cô bắt đầu công việc mới. Cà phê được gói vuông vắn trong túi giấy màu nâu, bên ngoài ghi mấy chữ to tròn rất trẻ con: "Mến tặng chị Mộc Diệp Tử", làm cô bật cười hoài tưởng những ngày còn đến trường trong sáng, vô tư. Ít ra thì cô vẫn luôn giữ trong lòng mình một niềm tin thật thà, giản đơn của riêng.

Cô ngồi ngắm ly cà phê mát lạnh ôm trên tay, cà phê đen đặc như cuộc đời không rõ được trắng đen, nhưng mọi chuyện đều có thể do ta tự chọn lựa và quyết định cách đối mặt với nó. Như cách người ta pha cà phê và chọn lựa một cách uống. Hôm nay, cô uống cà phê trên tầng cao, ngắm những hàng cây cổ thụ xanh ngát trong nắng thu vàng như mật, cà phê của cô  tan vào gió, bay đi những nỗi muộn phiền. 

Cô vẫn sẽ chậm rãi trải lòng mình vào cuộc đời sau mỗi tách cà phê… Bởi vì, cô không sợ cuộc đời làm mình ngả nghiêng khi mất niềm tin, khi cô độc bủa vây, cô chỉ sợ mình chẳng còn đủ niềm ham sống cho riêng mình, để cứ luôn tự cười vui, tự gạt nước mắt lăn dài sau mỗi lần bế tắc rồi chọn cách bình thản mỉm cười. Cô sợ một ngày nào đó thức dậy, cô không còn tin vào mỗi bước chân mình đi, không còn giữ niềm tha thiết với cuộc đời. Như thế, cô sẽ uống cà phê ngọt để rồi sống với những nỗi đắng cay trong lòng, chẳng bao giờ còn cảm nhận lại vị đắng chân thành sau mỗi lần vấp ngã được nữa. Thế nên rất nhiều năm rồi cô vẫn giữ thói quen - uống cà phê đen với một chút muối thay vì đường.*

 
* Không phải cứ đối xử thật tốt thì sẽ được yêu. Không phải cứ nhường nhịn thì sẽ giữ được bàn tay đã muốn chia lìa. Đôi khi, một mối quan hệ kết thúc chẳng cần một lý do. Họ ra đi, chỉ đơn giản là vì trái tim không còn động lực để tiếp tục.Tình yêu là vậy đấy. Người ta có thể hết yêu ngay khi thức dậy vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, buông những lời phũ phàng, để lại một người bàng hoàng cô đơn.Có những khi, biết chắc rằng người kia chẳng có gì tốt đẹp hơn mình, nhưng vẫn không cam tâm mình là kẻ thua cuộc…Hóa ra, có lòng hay không có lòng thì tình yêu vẫn vô cớ ra đi.*#mocdieptu

* Không phải cứ đối xử thật tốt thì sẽ được yêu. Không phải cứ nhường nhịn thì sẽ giữ được bàn tay đã muốn chia lìa. Đôi khi, một mối quan hệ kết thúc chẳng cần một lý do. Họ ra đi, chỉ đơn giản là vì trái tim không còn động lực để tiếp tục.

Tình yêu là vậy đấy. Người ta có thể hết yêu ngay khi thức dậy vào một buổi sáng đẹp trời nào đó, buông những lời phũ phàng, để lại một người bàng hoàng cô đơn.

Có những khi, biết chắc rằng người kia chẳng có gì tốt đẹp hơn mình, nhưng vẫn không cam tâm mình là kẻ thua cuộc…

Hóa ra, có lòng hay không có lòng thì tình yêu vẫn vô cớ ra đi.*

#mocdieptu

 
Anonymous: Chồng chị có hay đọc những bài viết, những dòng nhật ký của chị không ạ? Chị có nghĩ, việc viết cảm xúc của mình ra, thì chị k còn bí mật gì để giữ cho mình, để có cái gọi là "a secret make a women women" k? Nhân tiện, em chúc chị thành công với công việc mới. ^^

Chị cảm ơn em. Chồng chị đúng chuẩn dân công nghệ, chẳng có tý lãng mạn nào đã thế lại còn cứng nhắc, chẳng bao giờ đọc nhật ký của chị, trừ mấy lá thư thông báo “tình hình chiến sự” chị gửi :)). Có mấy lần giận nhau, chị viết nhật ký than thở để hòng làm lão cảm thấy “hối hận”, chị đã cố tình để cuốn nhật ký ở ngay dưới mông lão mà lão không thèm mở ra đọc. :))
Nói thì là thế. Chị và chồng chị có nguyên tắc, không can thiệp vào khỏng trời riêng tư của nhau. Mỗi người đều có sự tự do nhất định, có những chuyện nếu không làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình thì bọn chị không nhất thiết phải nói ra.

Chị là người viết, chị thích viết để lưu giữ những cảm xúc, kỷ niệm của mình. Nhưng chị luôn giữ nguyên tắc, những điều quan trọng trong cuộc sống của chị, những gì thuộc về sự riêng tư cá nhân, chị không mang ra ngoài, ngay cả bạn thân của chị, có những chuyện riêng chị cũng không bao giờ nói ra.

Từ nhỏ chị đã luôn nghĩ như thế, có những buồn vui chỉ nên giữ lấy một mình. Không phải chỉ đơn thuần là sự quyến rũ, chị vẫn luôn nhủ mình chỉ có thể tin bản thân mình tuyệt đối. Chị không cảm thấy đủ an toàn khi đem tâm tư của mình trao gửi vào một ai đó quá nhiều, bởi vì những bí mật của mình có thể sẽ trở thành câu chuyện mua vui cho người khác sau này.

 

* Người ta bảo, bánh mì là món ăn không kén chọn nhất trong các loại món có mặt trên đời. Người ta có thể kẹp vào trong bánh mì mọi thứ, kể cả đồ ăn thừa còn lại từ hôm trước. Nhưng không hẳn vậy đâu, mỗi món ăn đều có một nguyên tắc nhất định. Nguyên tắc mà ít người chú ý trong một món ăn là sự hòa hợp của những mùi hương. Bánh mì ngon sẽ không chỉ có sự hòa hợp về mùi vị, yếu tố đủ để làm ra món ăn nhanh gọn - đơn giản - rẻ tiền - nhưng cực ngon này là chính là sự hòa hợp của những mùi hương được điểm tô thêm vào. Đó là của rau thơm, của hành khô, của dưa góp, của hạt tiêu và cuối cùng là của tương ớt. Yếu tố phụ khác để bánh mỳ ngon là lớp vỏ giòn rụm, có độ vàng vừa phải, bên trong ruột đặc, xốp, khi cắn một miếng bánh mì, người ăn sẽ lập tức cảm thấy khoái khẩu vì tiếng vỡ vụn của lớp vỏ như thể bước trên đám lá khô xào xạc, rồi ngay sau đó là cảm giác đầu lưỡi êm êm, mềm mại của lớp ruột bên trong như thể những đám mây đang tan ra trong miệng, đọng lại nơi cuống họng là sự hòa quyện rất ăn nhập của nhiều hương vị, vị bơ béo ngậy, vị chua ngọt của sốt tương cà, vị ngọt thơm của trứng, thịt, chả, pate, lạp xưởng, vị chua chua thanh nhẹ của dưa góp giòn sật, vị cay nồng của tương ớt, hạt tiêu, vị đắng nhẹ của hành khô, rau mùi, vị mằn mặn của nước thịt kho hay nước tương… Hình như, bánh mì cứ nghĩ là đơn giản kẹp bừa vào thôi mà để ngon thì cũng là cả một nghệ thuật kết hợp. Thiếu một vị cũng rất có thể sẽ làm tổng thể món ăn bị kém ngon hay mất ngon đi hẳn.

Bánh mì cũng chính là thứ kết nối và phản ánh văn hóa ẩm thực của mỗi vùng miền, quốc gia. Bánh mì của Việt Nam là món ăn phong phú và đa dạng hơn cả, bởi ảnh hưởng sâu sắc của đặc trưng văn hóa vùng miền và đa dạng dân tộc. Ngoài bắc có bánh mì cay Hải Phòng, thứ bánh mì chỉ bé bằng khoảng ba ngón tay, phết một lớp pate mỏng, thêm một lớp hành khô và cuối cùng là thứ tương ớt có màu đỏ cam cay xè lưỡi nhưng đưa lên miệng cắn một miếng là tỉnh cả người, vừa xuýt xoa vì cay vừa khoan khoái, thích thú vì lớp vỏ giòn tan, lại được vị ngọt bùi của pate nịnh cuống họng, ăn một cái lại muốn ăn thêm. Cái thú vị của bánh mì cay Hải Phòng chính là ở chỗ, chiếc bánh mì rất bé với lớp nhân chính chỉ có pate, ăn nhâm nhi nhiều cũng không dễ bị ngán.

Sau bánh mì cay của Hải Phòng, đi vào đến miền trong, người ta sẽ nhớ đến bánh mì chả cá thu - đặc sản của Nha Trang, thứ bánh mì mà một khi đã sống ở đây rồi, người ta sẽ chỉ muốn thức dậy khởi đầu một ngày mới với nó bên cạnh một ly cà phê đen đá. Bánh mì chả cá thu ngon lắm, ăn rồi thì sẽ nhớ mãi, như nhớ tấm lòng chân chất, thật thà của người dân nơi đây, nó đơn giản lắm, chỉ có vài miếng chả cá thu cắt ra, ít củ kiệu, dưa góp, ít hành lá và đầu hành, thêm nước mắm cốt pha ớt chỉ thiên đậm đà mà cay xé. Nhưng bí quyết ngon là nằm ở miếng chả cá cơ, chả cá thu ngọt béo, khi rán lên thơm lừng mùi thìa là, cắn một miếng thấy giòn dai, bên trong điểm tô những miếng mỡ phần sần sật.

Để điểm hết những biến tấu trong lớp nhân bánh mì của người Việt thì chẳng thể kể hết. Người Việt vẫn luôn thưởng thức bánh mì theo một nét riêng, ngay cả khi đó chỉ là món bánh mì chấm sữa đặc ông Thọ, uống cùng cà phê bảy nghìn một cốc. Bởi thế, dù đã du nhập biết bao nhiêu loại bánh mì từ các thương hiệu nổi tiếng khắp nơi trên thế giới, thì bánh mì Việt Nam vẫn sẽ là một món ăn bình dân mang đặc nét văn hóa, tinh hoa của nghệ thuật ẩm thực đường phố Việt. Không quá quan trọng là nguyên liệu đắt tiền, chỉ từ năm ngàn đến hai mươi ngàn, bạn sẽ có ngay một chiếc bánh mì kẹp hấp dẫn với nhiều loại nhân để thử: nhân thập cẩm, nhân trứng ốp, nhân nem chua chiên giòn và khoai tây, nhân chả cốm, nhân chả cá hay đơn giản là bánh mì pate cay ăn mãi không muốn dừng. *

#mocdieptu

 
* Có nhiều người đã từng hỏi tôi, bí quyết để giữ tình yêu của tôi bền lâu như thế, bí quyết để tôi luôn sống nhẹ nhàng, bình an như thế là gì. Tôi thật tình không biết phải trả lời ra sao bởi vì với tôi, chẳng có bí quyết nào có thể áp dụng đúng cho mọi hoàn cảnh. Tôi không phải là một người phụ nữ có cuộc sống quá hoàn hảo, có tình yêu đẹp mộng mơ như cổ tích, có hạnh phúc gia đình bằng phẳng như mặt gương. Nhưng tôi biết, tôi có một tình yêu đủ dài lâu và bền chặt, có cuộc sống gia đình đủ yên bình sau bão tố và quan trọng là tôi luôn là người biết tự tạo ra niềm tin, niềm vui cho mình sau mỗi nỗi buồn.

Có lẽ bạn không tin. Tôi cũng có những nỗi buồn, có rất nhiều những khoảng tối cô đơn. Nhưng tôi cũng là người biết giữ cho mình một nguyên tắc: hôm nay buồn hết ngày nhưng hôm sau sẽ cười cả tháng. Chính nguyên tắc biết buông bỏ dứt khoát, vui buồn rõ ràng và không giữ lâu trong lòng một vấn đề đã xảy ra rồi dù đôi khi, có những nỗi đau sẽ tạc vào trong lòng chúng ta những ký ức buồn sâu sắc. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ còn là ký ức, con người ta sống quan trọng nhất là giữ cho mình hiện tại để hướng về tương lai. Chẳng phải tạo hóa cho chúng ta đôi mắt để nhìn về phía trước, đôi chân để vượt qua những cản trở gập ghềnh đó sao? Nếu không thì chúng ta đều đã đi lùi về phía sau để trở về quá khứ thay vì tiến lên phía trước mà quyết định lấy vận mệnh của mình. Thế nên, tôi thường tự xóa đi những chuyện không vui, nếu lớn thì sẽ dần dần hóa nhỏ, còn nhỏ sẽ trở thành không có, nhìn mọi điều theo cách đơn giản nhất cũng chính là cách để tôi không đánh mất cuộc đời.

Nói thì bao giờ cũng dễ dàng. Dĩ nhiên, nhưng tôi cũng đã trải qua nhiều chuyện vui buồn, có những nỗi buồn nỗi đau tưởng như chẳng bao giờ có thể vượt qua. Đó chỉ là tôi đã từng tin vậy, niềm tin của tuổi trẻ bồng bột, thích điểm tô cho cuộc đời bằng một vài những vết xước ngoài da. Khi bạn ở tuổi 17, bạn coi đó là nỗi đau vĩnh viễn của cuộc đời, trong đầu bạn chỉ có một suy nghĩ là muốn chết đi để kết thúc cuộc sống vô nghĩa này nhưng rồi khi bạn ngồi đây, ở tuổi 27, bạn sẽ thấy nỗi đau ngày hôm qua chỉ là một kỉ niệm ngốc nghếch, bạn sẽ cười chính mình, thật may là bạn không chết. Chẳng có vết thương nào mãi mãi không thể lành bởi vì vết thương có thể viết ra, có thể thấy được bằng mắt, tất cả đều sẽ lành. Nỗi đau của tuổi trẻ giống như cơn gió ào ào thổi đến rồi nhanh chóng ra đi, những gì nó để lại có thể chỉ là một cơn ớn lạnh phút chốc. Chẳng qua theo thói quen, người ta sẽ co mình lại trước những sự việc xảy đến sau này để tin rằng, cuộc đời chỉ có nỗi buồn và cô đơn.

Tôi yêu chồng tôi tính từ cảm xúc thinh thích của tuổi ô mai đến nay đã hơn chục năm. Mối tình của chúng tôi chính thức bắt đầu được tám năm, với nhiều người, có lẽ là sâu sắc. Tôi không biết mối tình sâu đậm thì phải như nào, tôi chỉ tin có một điều rằng: nếu yêu một người thì sẽ biết cách để tự vượt qua những thăng trầm cùng nhau, biết cách để tha thứ, cảm thông và rộng lòng trở về. Vì thế năm tháng không bao giờ là yếu tố để tôi đánh giá về một mối tình đậm sâu. Nếu không thể vì nhau để tha thứ, để  hiểu, để vì họ mà cho mình thêm cơ hội bắt đầu lại từ đầu thì với tôi, tất cả mới chỉ dừng lại ở thích thôi, không phải là yêu. Trong yêu luôn tồn tại chữ nghĩa để người ta níu chân nhau lại, giữ tay nhau thật chặt mà bước đi cùng nhau đến hết cuộc đời, bình lặng, an yên. Nên là, chỉ khi người ta thích nhau thì những khi hoocmon cuồng si qua đi rồi, người ta mới thấy nhau chẳng còn gì thân thương, hay ho, hấp dẫn nữa để khám phá, người ta chỉ nhìn thấy nhau bằng đôi mắt đục ngầu dục vọng rồi người ta quay lưng và phản bội, rồi người ta cứ bắt tội đời nhau bằng những sự níu kéo vô vọng, trong oán trách, trong hận thù. Nếu là yêu, chúng ta sẽ không bao giờ làm khổ nhau bằng những thứ dục vọng tầm thường và toan tính hèn kém. Điều đó có nghĩa là, để yêu một người, tôi học dần sự chấp nhận. Sau này, khi chúng tôi trở thành vợ chồng, cuộc sống đôi lúc có những bất đồng xảy ra, có người bạn từng cười chê tôi là đứa ngốc nghếch không biết giữ giá của người phụ nữ vì cứ luôn nhẫn nhịn, tha thứ, cho người đàn ông cơ hội làm mình buồn. Tôi không cố gắng thay đổi. Với tôi, những bất đồng xảy ra, trong tình yêu, trong hôn nhân, trong cuộc sống là điều bình thường, người ta phải học và tìm cách giải quyết xung đột đó trong hòa bình, yên ấm, trong sự tôn trọng và giản đơn nhất. Người Việt chúng ta đang chỉ cố gắng thổi bùng mâu thuẫn hôn nhân thành một vấn đề phức tạp, ghê gớm để giải quyết bằng cách tìm ra đúng sai của nhau rõ ràng mà chỉ trích, gán ghép tội trạng hơn là cố gắng lắng nghe, thông cảm và hàn gắn. Thế nên, ngày nay quyền lợi cũng nhiều nhưng tình nghĩa thì cũng ít, hôn nhân gia đình chẳng còn bền chặt như xưa.

Nói như vậy, không phải tôi đang khuyên phụ nữ phải nhẫn nhịn chịu nhục chịu khổ, tôi chỉ nghĩ, người ta thương nhau thì cũng sẽ vì nhau mà bỏ qua những điều chưa được thôi, bởi chữ nghĩa lớn hơn chữ tình nhiều lắm. Thế nên, cái gì tôi cho qua được thì tôi cho qua luôn. Như thế, chính là tôi đang tự yêu mình, chẳng tội gì cứ phải làm mình phiền hà, mệt mỏi, nhọc thân vì những chuyện mà tôi biết chắc rằng, tôi giữ trong lòng thì tôi thiệt. Mà thiệt thân rồi thì hạnh phúc ở đâu ra?

Phụ nữ ạ, đôi khi cứ là người đơn giản đi một chút và vị tha một chút, một chút thôi nhưng mọi thứ trong cuộc đời sẽ khác đi nhiều lắm… Ít nhất, mình vẫn có thể vì mình mà giữ vững một nụ cười của riêng. *

* Có nhiều người đã từng hỏi tôi, bí quyết để giữ tình yêu của tôi bền lâu như thế, bí quyết để tôi luôn sống nhẹ nhàng, bình an như thế là gì. Tôi thật tình không biết phải trả lời ra sao bởi vì với tôi, chẳng có bí quyết nào có thể áp dụng đúng cho mọi hoàn cảnh. Tôi không phải là một người phụ nữ có cuộc sống quá hoàn hảo, có tình yêu đẹp mộng mơ như cổ tích, có hạnh phúc gia đình bằng phẳng như mặt gương. Nhưng tôi biết, tôi có một tình yêu đủ dài lâu và bền chặt, có cuộc sống gia đình đủ yên bình sau bão tố và quan trọng là tôi luôn là người biết tự tạo ra niềm tin, niềm vui cho mình sau mỗi nỗi buồn.

Có lẽ bạn không tin. Tôi cũng có những nỗi buồn, có rất nhiều những khoảng tối cô đơn. Nhưng tôi cũng là người biết giữ cho mình một nguyên tắc: hôm nay buồn hết ngày nhưng hôm sau sẽ cười cả tháng. Chính nguyên tắc biết buông bỏ dứt khoát, vui buồn rõ ràng và không giữ lâu trong lòng một vấn đề đã xảy ra rồi dù đôi khi, có những nỗi đau sẽ tạc vào trong lòng chúng ta những ký ức buồn sâu sắc. Nhưng tất cả rồi cũng chỉ còn là ký ức, con người ta sống quan trọng nhất là giữ cho mình hiện tại để hướng về tương lai. Chẳng phải tạo hóa cho chúng ta đôi mắt để nhìn về phía trước, đôi chân để vượt qua những cản trở gập ghềnh đó sao? Nếu không thì chúng ta đều đã đi lùi về phía sau để trở về quá khứ thay vì tiến lên phía trước mà quyết định lấy vận mệnh của mình. Thế nên, tôi thường tự xóa đi những chuyện không vui, nếu lớn thì sẽ dần dần hóa nhỏ, còn nhỏ sẽ trở thành không có, nhìn mọi điều theo cách đơn giản nhất cũng chính là cách để tôi không đánh mất cuộc đời.

Nói thì bao giờ cũng dễ dàng. Dĩ nhiên, nhưng tôi cũng đã trải qua nhiều chuyện vui buồn, có những nỗi buồn nỗi đau tưởng như chẳng bao giờ có thể vượt qua. Đó chỉ là tôi đã từng tin vậy, niềm tin của tuổi trẻ bồng bột, thích điểm tô cho cuộc đời bằng một vài những vết xước ngoài da. Khi bạn ở tuổi 17, bạn coi đó là nỗi đau vĩnh viễn của cuộc đời, trong đầu bạn chỉ có một suy nghĩ là muốn chết đi để kết thúc cuộc sống vô nghĩa này nhưng rồi khi bạn ngồi đây, ở tuổi 27, bạn sẽ thấy nỗi đau ngày hôm qua chỉ là một kỉ niệm ngốc nghếch, bạn sẽ cười chính mình, thật may là bạn không chết. Chẳng có vết thương nào mãi mãi không thể lành bởi vì vết thương có thể viết ra, có thể thấy được bằng mắt, tất cả đều sẽ lành. Nỗi đau của tuổi trẻ giống như cơn gió ào ào thổi đến rồi nhanh chóng ra đi, những gì nó để lại có thể chỉ là một cơn ớn lạnh phút chốc. Chẳng qua theo thói quen, người ta sẽ co mình lại trước những sự việc xảy đến sau này để tin rằng, cuộc đời chỉ có nỗi buồn và cô đơn.

Tôi yêu chồng tôi tính từ cảm xúc thinh thích của tuổi ô mai đến nay đã hơn chục năm. Mối tình của chúng tôi chính thức bắt đầu được tám năm, với nhiều người, có lẽ là sâu sắc. Tôi không biết mối tình sâu đậm thì phải như nào, tôi chỉ tin có một điều rằng: nếu yêu một người thì sẽ biết cách để tự vượt qua những thăng trầm cùng nhau, biết cách để tha thứ, cảm thông và rộng lòng trở về. Vì thế năm tháng không bao giờ là yếu tố để tôi đánh giá về một mối tình đậm sâu. Nếu không thể vì nhau để tha thứ, để hiểu, để vì họ mà cho mình thêm cơ hội bắt đầu lại từ đầu thì với tôi, tất cả mới chỉ dừng lại ở thích thôi, không phải là yêu. Trong yêu luôn tồn tại chữ nghĩa để người ta níu chân nhau lại, giữ tay nhau thật chặt mà bước đi cùng nhau đến hết cuộc đời, bình lặng, an yên. Nên là, chỉ khi người ta thích nhau thì những khi hoocmon cuồng si qua đi rồi, người ta mới thấy nhau chẳng còn gì thân thương, hay ho, hấp dẫn nữa để khám phá, người ta chỉ nhìn thấy nhau bằng đôi mắt đục ngầu dục vọng rồi người ta quay lưng và phản bội, rồi người ta cứ bắt tội đời nhau bằng những sự níu kéo vô vọng, trong oán trách, trong hận thù. Nếu là yêu, chúng ta sẽ không bao giờ làm khổ nhau bằng những thứ dục vọng tầm thường và toan tính hèn kém. Điều đó có nghĩa là, để yêu một người, tôi học dần sự chấp nhận. Sau này, khi chúng tôi trở thành vợ chồng, cuộc sống đôi lúc có những bất đồng xảy ra, có người bạn từng cười chê tôi là đứa ngốc nghếch không biết giữ giá của người phụ nữ vì cứ luôn nhẫn nhịn, tha thứ, cho người đàn ông cơ hội làm mình buồn. Tôi không cố gắng thay đổi. Với tôi, những bất đồng xảy ra, trong tình yêu, trong hôn nhân, trong cuộc sống là điều bình thường, người ta phải học và tìm cách giải quyết xung đột đó trong hòa bình, yên ấm, trong sự tôn trọng và giản đơn nhất. Người Việt chúng ta đang chỉ cố gắng thổi bùng mâu thuẫn hôn nhân thành một vấn đề phức tạp, ghê gớm để giải quyết bằng cách tìm ra đúng sai của nhau rõ ràng mà chỉ trích, gán ghép tội trạng hơn là cố gắng lắng nghe, thông cảm và hàn gắn. Thế nên, ngày nay quyền lợi cũng nhiều nhưng tình nghĩa thì cũng ít, hôn nhân gia đình chẳng còn bền chặt như xưa.

Nói như vậy, không phải tôi đang khuyên phụ nữ phải nhẫn nhịn chịu nhục chịu khổ, tôi chỉ nghĩ, người ta thương nhau thì cũng sẽ vì nhau mà bỏ qua những điều chưa được thôi, bởi chữ nghĩa lớn hơn chữ tình nhiều lắm. Thế nên, cái gì tôi cho qua được thì tôi cho qua luôn. Như thế, chính là tôi đang tự yêu mình, chẳng tội gì cứ phải làm mình phiền hà, mệt mỏi, nhọc thân vì những chuyện mà tôi biết chắc rằng, tôi giữ trong lòng thì tôi thiệt. Mà thiệt thân rồi thì hạnh phúc ở đâu ra?

Phụ nữ ạ, đôi khi cứ là người đơn giản đi một chút và vị tha một chút, một chút thôi nhưng mọi thứ trong cuộc đời sẽ khác đi nhiều lắm… Ít nhất, mình vẫn có thể vì mình mà giữ vững một nụ cười của riêng. *

 
Anonymous: Chị Kẹo ơi cho em hỏi với. Dạo này em mang giầy búp bê nhiều nên gót chân bị thâm đen do cái phần đuôi giầy cạ vào ý. Em không biết có để lại hậu quả ghê gớm gì không chị? Có cách nào để làm nó hết thâm đen không chị? Phần da chỗ ấy cũng bị khô và chai nữa :( Em cám ơn chị trước nha.

Em bôi kem dưỡng ẩm cho vùng gót chân, bàn chân mỗi ngày, ngâm chân với nước ấm có thêm vài giọt tinh dầu chanh nhé.

 
Anonymous: Chị ơi, chị có thể chia sẻ cho em biết cách chăm sóc vùng da quanh mắt đc không ạ? Mắt em bị sụp mí và có quầng thâm quanh năm mặc dù em đã uống nước và ngủ đủ giấc, em cũng không hay thức khuya. Vậy mà vẫn không cải thiện đc. Nhìn khuôn mặt em già đi rất nhiều vì đôi mắt :((. Em cám ơn chị.

Chị hay dùng nước lá trà xanh giã nát, sau đó để đông thành đá, mỗi ngày khi ngủ dậy, chị rửa mặt với nước đá lạnh, rồi bọc viên đá trà xanh đó vào khăn bông, massage quanh vùng mắt và các khóe miệng để giúp da tuần hoàn, giảm hẳn quầng thâm mệt mỏi và những nếp nhăn. Chị thấy rất hiệu quả, em thử xem nhé.

 
Anonymous: Chị ơi, chị của em mới có con nhỏ mà cháu nó khi ngủ dậy không chịu nằm chơi mà toàn đòi bế vác lên vai không à, suốt hơn 1 tháng rồi nên đâm ra mọi người rất mệt, đau tay đau vai quá trời :( Chị có biết cách nào giúp trẻ em nằm chơi ngoan chứ không đòi bế không ạ ? Cám ơn chị nhiều ạ :D

Em có thể tham khảo pp rèn con ngủ của mẹ Hà Chũn nhé: 

✿ Nguyên tắc chung:

Ngủ là thứ không thể ép được vì nó thuộc về trạng thái tâm lý. Tất cả mẹ có thể làm cho con là cho con điều kiện thôi: phòng, giường, PHƯƠNG PHÁP TỰ NGỦ.

- Một điều mà ít mẹ ở Việt Nam hiểu được là ăn và ngủ rất liên quan đến nhau. CHo ăn liền sát giờ nhau quá, thì là ăn vặt, ăn vặt thì nhanh đói (và không bao giờ no), đói thì lại ngủ không ngon giấc thành NGỦ VẶT. Ngủ vặt thì mệt và không có khẩu vị và sức để ăn nhiều, đâm ra ăn ít. Ăn ít thì lại thành ăn vặt. Và đây là vòng tròn số 1.

- Vòng tròn số 2: có những bé KHÔNG CÓ nhu cầu ăn đêm nữa, nhưng bố mẹ thấy con dậy vẫn cho. Ăn đêm thì sáng không đói lắm. Không đói lắm thì ăn ít, ăn vặt. Ăn vặt thì lại ngủ vặt. Ngủ vặt không đủ giấc mệt thì đêm không chuyển giấc nổi lại dậy. Dậy lại được ăn.

Giấc ngủ là tiền đề quan trọng cho con phát triển trí não, thể chất và tinh thần. Một giấc ngủ đêm liền mạch và dài còn quí hơn mấy bữa sữa đầy. Có bé ăn ít ngủ nhiều vẫn có thể lớn nhanh và trưởng thành vượt bậc vể mặt suy nghĩ. Để giúp bé ngủ giấc đêm dài thì ban ngay bé cần NGỦ ĐỦ.

Sleep begets sleep: nghĩa là trẻ ban ngày ngủ đủ thì đêm dễ chấp nhận giấc ngủ, ngủ dài, ngủ sâu và ngủ liền mạch hơn.

✿ Về cơ bản mẹ cần hiểu như sau:

1. Hai việc ăn và ngủ có liên quan mật thiết với nhau. Bé ăn được sẽ ngủ ngon được và ngược lại bé ngủ dài giấc thì sẽ ăn ngon nên phải làm 2 cái này đồng thời.

2. Việc ngủ ban ngày và ban đêm có liên quan tới nhau. Bé ngủ ban ngày ngon đủ giấc sẽ làm tiền đề để ban đêm bé ngủ ngon và sâu giấc. Nếu bé dạy sớm hơn so với quy định thì bạn phải cho con ngủ sớm hơn nữa để giờ dạy của bé đúng giờ.

3. Ăn cần theo giờ, để bé ăn và ngủ đúng bữa. Có thế bé mới thấy đói để ăn nhiều và thấy ngon. Bé ăn no sẽ chơi ngoan và ngủ ngoan.

✿ Sau đây là tổng hợp 1 số câu hỏi thường gặp của các mẹ và câu trả lời của mẹ Hà (từ các tài liệu và commetns) hy vọng giúp đỡ thêm mọi người:

1/ Một số thuật ngữ bạn hay gặp như sau:

- CIO: Cry it out: Mặc kệ cho khóc

- CIO with checks: Mặc kệ khóc nhưng mẹ có tác động như vỗ mông hoặc xoa lưng cho ngủ lại.

- Feber: Đây là phương pháp rèn bé tự ngủ trong 7 ngày

- 2-3-4: Đây là thời gian biểu dành cho các bé từ 6-8 tháng chi tiết như sau: Ngủ dậy. Ăn. Chơi cho đủ 2h. Ngủ 2h. Dậy vừa xinh 4h sẽ được ăn. Thức chơi tiếp cho đủ 3h. Ngủ 1,5h. Dậy. Ăn ngay vừa đủ 4,5h. Thức tiếp 4h rồi ăn lần 4. Ngủ giấc đêm đến sáng hôm sau.

- White noise: Tiếng ồn trắng kiểu như tiếng suối chảy, tiếng ti vi mở… giúp bé dễ đi vào giấc ngủ, có thể down trên mạng.

- Nap: Giấc ngủ ngắn ban ngày

- WW (viết tắt của wonder week): Tuần khủng hoảng, trong những thời điểm như vậy bé thường khó ăn khó ngủ khó nuôi do bé ưu tiên phát triển não bộ mà lơ là thể chất.

2/ Thời gian bé ngủ đủ là bao nhiêu?

- Bé dưới 2 tháng : 4+ nap (Giấc ngủ ngắn ban ngày)

- Bé 3-4 tháng: 3-4 nap

- Bé 5-8 tháng: 2-3 nap, tổng thời gian ngủ ngày không vượt quá 3.25 giờ.

- Bé 9-10-11 tháng: 2 nap

- Bé 12-14 tháng: 1-2 nap

- Bé 15 tháng-24 tháng: 1 nap

3/ Bé hiện đang ăn đêm, khi nào thì nên cắt ăn đêm của bé?

Khi bé trên 4 tháng và trên 6 kg.

4/ Các cách cai ti đêm?

Có 3 cách:

- Cách 1: WAKE TO SLEEP. Tức là đặt chuông đồng hồ khoảng 30’ trước cái giờ bình thường nó hay dậy, sờ sờ má, thấy nó đang ngủ say tự nhiên nó thở dài phượt một cái hoặc trở mình là ok. Cách nayd để di chuyển chu kỳ ngủ của em ý. Làm 3 ngày giờ này, sau đó tiếp tục sớm lên 30’ những ngày sau đến bao giờ bạn ý không thức nữa thì thôi.

- Cách 2: chờ đến thời điềm gần giơ em ý dậy, thấy em ý có triệu chứng muốn dậy, mẹ vỗ mông (vai) 20-30’ cho em ngủ sang chu kỳ mới thì mẹ mới đi ngủ tiếp.

- Cách 3: CRY IT OUT. 3 hôm là khỏi!

5/ Em muốn tập bé tự ngủ. làm thế nào hả chị? Em rất sợ con em khóc, làm thế nào?

Có 3 phương pháp dạy ngủ: Cry-it-out, cry-it-out with checks, no tears.

Bạn search nghiên cứu lựa chọn cách nào phù hợp với điều kiện và hoàn cảnh gia đình

6/ Cho em lịch ăn của bé? Với bé ở mấy tháng nên giãn cữ thế nào?

Dưới 4 tháng: 5-8 bữa sữa.

4-6 tháng: 4-5 bữa sữa. Em nào trên 6kg thì 4 bữa sữa. Có thể có mẹ cho ăn dăm nhưng ăn ngay sau sữa, 1 lần và 2 thứ gộp thành 1 bữa

6-9 tháng: 4 bữa cả dặm cả sữa, trong đó 1 suất ăn dặm gộp với 1 Bình sữa thành 1 bữa. Ăn dặm sau ăn sữa trước.

9-14 tháng: 3 Bình sữa + 1 bữa ăn dặm hoàn chỉnh với 4 nhóm thực phẩm quay vòng tròn theo ngày hoặc ăn luân phiên thành những phần nhỏ trong bữa. Gồm cả ăn lót dạ, ăn chính, ăn tráng miệng. Bữa này là bữa trưa. Sau Bình sữa tối có thể cho em ngồi cùng gia đình nhưng ko nhất thiết phải ăn quá nhiều!

8/ Nguyên tắc tập bú bình, tập ti khi thức?

Cho nó đói, đói tức khắc sẽ ăn. Giãn giờ, đến bữa lôi ra mời, ko ăn chờ cữ sau.

9/ Nên bắt đầu giãn cữ, cắt ti đêm hay rèn tự ngủ trước hả chị?

Làm đồng thời, còn đâu tùy các mẹ. Thông thường mọi người hay giãn cữ trước từ từ 15’ cho bé quen dần.

10/ Khi nào thì nên giãn cữ?

Nếu bé đang ăn 120cc chuyển xuống còn 60-90 cc thì mới cần thay đổi. Chứ nếu bé bình thường, ăn tốt, bé vui mẹ vui thì không nên dãn cữ làm gì.

 
theme by iemai