*27 điều nên làm khi buồn:

1. Không nghe những bài hát sầu thảm.
2. Pha một bình trà rồi nhâm nhi, nghe nhạc không lời, đốt nến thơm thư giãn. 
3. Dọn dẹp phòng.
4. Thu xếp, ủi phẳng quần áo.
5. Dọn kệ sách và chọn một cuốn rồi đọc.
6. Đọc truyện tranh hài hước.
7. Xem phim hoạt hình.
8. Đọc báo giấy.
9. Xếp hạc giấy.
10. Mua hoa về cắm rồi ngắm.
11. Mở đèn vàng ấm áp quanh nhà.
12. Nhớ về những nơi chốn tươi đẹp hay ho từng đến.
13. Lên kế hoạch đi du lịch, tiết kiệm chi tiêu và tìm công việc làm thêm.
14. Mặc một bộ đồ ưng ý, ra ngoài, đi bộ loanh quanh.
15. Đi uống cà phê.
16. Ghé thư viện.
17. Mặc áo khoác rộng thùng thình rồi lăn đùng ra ngủ.
18. Rủ đồng bọn đi ăn gì đó.
19. Nói với đồng bọn “mày ôm tao một cái đi”.
20. Ngồi bên cạnh ai đó, không cần nói gì.
21. Hãy khóc thật thoải mái rồi thôi.
22. Vào bếp nấu nướng những thực đơn mới.
23. Đi tắm nước ấm với tinh dầu.
24. Tưới cây, cắt tỉa lá úa, nhổ cỏ trong vườn nhà.
25. Ăn một món yêu thích thật đã đời.
26. Ra chỗ vắng người hét thật to hoặc làm những trò bình thường không dám làm.
27. Ngồi thiền.

- Ảnh: Sưu tầm.

*27 điều nên làm khi buồn:

1. Không nghe những bài hát sầu thảm.
2. Pha một bình trà rồi nhâm nhi, nghe nhạc không lời, đốt nến thơm thư giãn.
3. Dọn dẹp phòng.
4. Thu xếp, ủi phẳng quần áo.
5. Dọn kệ sách và chọn một cuốn rồi đọc.
6. Đọc truyện tranh hài hước.
7. Xem phim hoạt hình.
8. Đọc báo giấy.
9. Xếp hạc giấy.
10. Mua hoa về cắm rồi ngắm.
11. Mở đèn vàng ấm áp quanh nhà.
12. Nhớ về những nơi chốn tươi đẹp hay ho từng đến.
13. Lên kế hoạch đi du lịch, tiết kiệm chi tiêu và tìm công việc làm thêm.
14. Mặc một bộ đồ ưng ý, ra ngoài, đi bộ loanh quanh.
15. Đi uống cà phê.
16. Ghé thư viện.
17. Mặc áo khoác rộng thùng thình rồi lăn đùng ra ngủ.
18. Rủ đồng bọn đi ăn gì đó.
19. Nói với đồng bọn “mày ôm tao một cái đi”.
20. Ngồi bên cạnh ai đó, không cần nói gì.
21. Hãy khóc thật thoải mái rồi thôi.
22. Vào bếp nấu nướng những thực đơn mới.
23. Đi tắm nước ấm với tinh dầu.
24. Tưới cây, cắt tỉa lá úa, nhổ cỏ trong vườn nhà.
25. Ăn một món yêu thích thật đã đời.
26. Ra chỗ vắng người hét thật to hoặc làm những trò bình thường không dám làm.
27. Ngồi thiền.

- Ảnh: Sưu tầm.

 
* Đôi khi có những sự kết thúc không giải quyết được tận cùng những vấn đề hai người đang khúc mắc mà kết thúc rất có thể sẽ là khởi đầu cho một nỗi bất hạnh khác. Vậy nên buông tay không hẳn sẽ giải quyết được điều gì như người ta vẫn nghĩ, chỉ làm nỗi đau tiếp nối nỗi đau mà thôi. Bởi thế, đừng bao giờ tin vào câu hát “Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay”, trên đời chỉ có những hạnh phúc được giữ chặt bên mình thôi.  *

#mocdieptu 

( Ảnh: sưu tầm ).

* Đôi khi có những sự kết thúc không giải quyết được tận cùng những vấn đề hai người đang khúc mắc mà kết thúc rất có thể sẽ là khởi đầu cho một nỗi bất hạnh khác. Vậy nên buông tay không hẳn sẽ giải quyết được điều gì như người ta vẫn nghĩ, chỉ làm nỗi đau tiếp nối nỗi đau mà thôi. Bởi thế, đừng bao giờ tin vào câu hát “Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay”, trên đời chỉ có những hạnh phúc được giữ chặt bên mình thôi. *

#mocdieptu

( Ảnh: sưu tầm ).

 
* Phụ nữ thích tô son đỏ luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông nhưng cũng kèm theo sự đố kỵ của đàn bà. Trên những bờ môi đỏ đó là ngọt ngào và đắng cay. Trên những bờ môi đỏ đó là quyền lực và cô đơn. 

Bỗng nhiên, tôi nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng đơn độc. Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, để mỗi sớm mai thức giấc, quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của máu trong tim… *

#mocdieptu #khinguoita30

* Phụ nữ thích tô son đỏ luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông nhưng cũng kèm theo sự đố kỵ của đàn bà. Trên những bờ môi đỏ đó là ngọt ngào và đắng cay. Trên những bờ môi đỏ đó là quyền lực và cô đơn.

Bỗng nhiên, tôi nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng đơn độc. Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, để mỗi sớm mai thức giấc, quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của máu trong tim… *

#mocdieptu #khinguoita30

 
* Phụ nữ không cần phải quá đẹp, chỉ cần biết cách nở nụ cười thật tươi để làm mình vui là được.
Phụ nữ không cần quá gợi cảm, chỉ cần biết cách tạo ra sự cuốn hút riêng của bản thân là được.Phụ nữ không cần quá đặc biệt, chỉ cần biết cách giữ khí phách riêng của mình là được.Phụ nữ không cần quá nổi bật, chỉ cần biết cách biến sự giản đơn thành vũ khí tự tin là được.Phụ nữ không cần có quá nhiều nhưng ít nhất phải có một điều - là tự tôn của riêng mình. *

* Phụ nữ không cần phải quá đẹp, chỉ cần biết cách nở nụ cười thật tươi để làm mình vui là được.

Phụ nữ không cần quá gợi cảm, chỉ cần biết cách tạo ra sự cuốn hút riêng của bản thân là được.

Phụ nữ không cần quá đặc biệt, chỉ cần biết cách giữ khí phách riêng của mình là được.

Phụ nữ không cần quá nổi bật, chỉ cần biết cách biến sự giản đơn thành vũ khí tự tin là được.

Phụ nữ không cần có quá nhiều nhưng ít nhất phải có một điều - là tự tôn của riêng mình. *

 
* Cuộc đời em có một nguyên tắc, không cần làm một người luôn luôn có vị trí cao nhất trong bất kỳ mọi việc nhưng khi lấy một người đàn ông - với anh ấy, em phải là người được yêu thương và bảo vệ nhất. Nó giống như việc, em luôn nhỏ bé trên đường phố, mờ nhạt trong đám đông, nhưng trong thế giới của anh, em đủ cao để anh tìm thấy và quay về khi anh lạc đường.
Cuộc đời của những người phụ nữ như em, chẳng cần trở thành tâm điểm của ai, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để mưa bão vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng tìm về nơi bình yên đang đón đợi… Như thế mới là hạnh phúc. *

* Cuộc đời em có một nguyên tắc, không cần làm một người luôn luôn có vị trí cao nhất trong bất kỳ mọi việc nhưng khi lấy một người đàn ông - với anh ấy, em phải là người được yêu thương và bảo vệ nhất. Nó giống như việc, em luôn nhỏ bé trên đường phố, mờ nhạt trong đám đông, nhưng trong thế giới của anh, em đủ cao để anh tìm thấy và quay về khi anh lạc đường.

Cuộc đời của những người phụ nữ như em, chẳng cần trở thành tâm điểm của ai, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để mưa bão vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng tìm về nơi bình yên đang đón đợi… Như thế mới là hạnh phúc. *

 
* Nhiều năm sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều làm chúng ta mỉm cười thanh thản nhất có lẽ là nỗi đau trong hồi ức xa xưa ấy - nỗi đau một thời ngỡ là sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hóa ra cũng lặng lẽ phai mờ dần dần theo năm tháng. Trong thời khắc mà chúng ta ngoảnh lại, những gì ngày xưa nghĩ mình sống chết không thể buông bỏ, đau lòng không thể vượt qua đều chỉ là cảm xúc nhất thời, cuộc đời không có những nỗi đau trường tồn, chỉ có những nỗi đau cố chấp mà thôi. *

* Nhiều năm sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều làm chúng ta mỉm cười thanh thản nhất có lẽ là nỗi đau trong hồi ức xa xưa ấy - nỗi đau một thời ngỡ là sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hóa ra cũng lặng lẽ phai mờ dần dần theo năm tháng. Trong thời khắc mà chúng ta ngoảnh lại, những gì ngày xưa nghĩ mình sống chết không thể buông bỏ, đau lòng không thể vượt qua đều chỉ là cảm xúc nhất thời, cuộc đời không có những nỗi đau trường tồn, chỉ có những nỗi đau cố chấp mà thôi. *

 
* Điều khác biệt giữa tuổi 18 và 30 là cảm giác một mình. 18 tuổi, người ta sợ và ghét phải ở một mình nhưng khi 30 tuổi, đấy lại là điều mong muốn của họ. Đó cũng là lúc con người hiểu về nỗi cô đơn một cách sâu sắc nhất. Cô đơn không phải là khi chỉ có một mình, cô đơn là ở giữa nhiều người mà trong lòng hoàn toàn trống trải. Cô đơn không phải là sự yên ắng, xa vắng âm thanh cuộc sống mà là ở giữa sự huyên náo của đám đông nhưng tâm hồn mình chỉ như một mặt hồ cô tịch.

30 tuổi, nỗi cô đơn không phải là một điều gì đó ghê gớm lắm, cũng chẳng bi thương, quằn quại đớn đau như tuổi 18 thường nghĩ. 30 tuổi, cô đơn chỉ là một thói quen rất bình thường. Trở về nhà, một mình, làm những việc mình thích, cô đơn đôi khi chỉ là vì lười biếng thôi. *

#mocdieptu #khinguoita30

* Điều khác biệt giữa tuổi 18 và 30 là cảm giác một mình. 18 tuổi, người ta sợ và ghét phải ở một mình nhưng khi 30 tuổi, đấy lại là điều mong muốn của họ. Đó cũng là lúc con người hiểu về nỗi cô đơn một cách sâu sắc nhất. Cô đơn không phải là khi chỉ có một mình, cô đơn là ở giữa nhiều người mà trong lòng hoàn toàn trống trải. Cô đơn không phải là sự yên ắng, xa vắng âm thanh cuộc sống mà là ở giữa sự huyên náo của đám đông nhưng tâm hồn mình chỉ như một mặt hồ cô tịch.

30 tuổi, nỗi cô đơn không phải là một điều gì đó ghê gớm lắm, cũng chẳng bi thương, quằn quại đớn đau như tuổi 18 thường nghĩ. 30 tuổi, cô đơn chỉ là một thói quen rất bình thường. Trở về nhà, một mình, làm những việc mình thích, cô đơn đôi khi chỉ là vì lười biếng thôi. *

#mocdieptu #khinguoita30

 
Chẳng có sự mất mát lớn nào mà không được bù lại bằng cái lợi nhỏ.
Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên | Laura Ingalls Wilder.
 

Khi một đoàn lái buôn trên sa mạc vừa đi khuất, là sẽ có một đoàn khác bắt đầu. Sẽ có những người còn gặp lại. Và có cả những người không gặp lại bao giờ. Những người sẽ ra đi không báo trước, những người chỉ là chút thoáng qua. Mình có cảm giác như họ sẽ ngay lập tức trở nên trong suốt trong lúc mình vẫn chưa kịp nói hết lời chào. Dõi theo dòng sông đang chảy, nhưng mình vẫn phải sống.

Mình tha thiết nguyện cầu, để chỉ có hình ảnh thơ ngây ấy của mình là ở bên cậu mãi.

Cảm ơn vì cậu đã vẫy tay. Mình cảm ơn vì cậu đã vẫy mãi cho mình.

Kitchen | Banana Yoshimoto.
 

Tôi không còn nhớ số điện thoại của nàng. Chỉ nhớ nàng có một chiếc mũ màu đen, cài lông chim màu nâu. Rồi nhớ tôi đã từng muốn sống với nàng, và nhớ lại rằng có lần tôi đã muốn chết vì nàng. Tôi lờ mờ nhớ tới màu mắt, tới nụ cười và thoáng nhớ tới cả mùi da thịt nàng.

Tôi nhớ tới nỗi đau nàng đã gây ra, nhưng chỉ như người ta nhớ đến nỗi đau đớn vì cái chết đã từ lâu của một người. Tôi nhớ đến những niềm vui nhận được từ nàng, nhưng chỉ như ta nhớ đến một bữa tiệc hậu hĩnh đã lâu, một bữa nhậu thừa mứa nhưng ta đã quên những món ăn cụ thể.

Tôi lờ mờ nhớ đến tất cả. Nhưng số điện thoại của nàng, mà cách đây vài năm tôi còn nhớ như một cái máy, như ta thuộc các liên từ; thì tôi không còn nhớ nữa.

Chúng ta chết trong nhau cũng như thế. Đầu tiên là quên một số điện thoại. Sau đó là ký ức về một mùi hương. Rồi đến con người gắn liền với số điện thoại và mùi hương ấy. Sau đó là tất cả.

Bốn mùa, trời và đất | Márai Sándor.
 
theme by iemai