* Ngày tôi còn nhỏ, mẹ tôi vẫn thường nói, con gái may mắn nhất là sinh ra được sở hữu một mái tóc đen dày, mượt mà. Có thể không cần một khuôn mặt xinh đẹp, một thân hình đồng hồ cát nóng bỏng nhưng chỉ cần một mái tóc đẹp cũng sẽ đủ để làm thổn thức trái tim của người đàn ông. Có lẽ vì thế mà mẹ chăm sóc cho mái tóc của chị em tôi rất kỹ. Ngày mẹ tôi còn trẻ, tóc mẹ dài chấm gót. Bình thường mẹ chỉ giản dị búi cao thành một búi tròn, búi tóc hạ thấp dần theo độ tuổi. Vào dịp đặc biệt, mẹ thay đổi một chút, búi tết cầu kỳ hơn ngày thường, khi ấy, trông mẹ đẹp, đúng vẻ đẹp thanh lịch dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam. Nhưng dường như đối với tôi, sự quyến rũ mê hoặc nhất vẫn là khi mẹ gội đầu rồi ngồi chải tóc trước hiên nhà. Mãi tóc mượt mà uốn lượn như dòng nước ôm lấy bờ vai mảnh mai của mẹ. Mẹ thường đặt một nồi nước thật to đun bồ kết, cỏ mần trầu, lá nếp, hương nhu, vỏ bưởi, sả thơm để chúng tôi gội đầu, còn một nồi đun lá mùi để chúng tôi tắm. Rất nhiều năm sau này, khi cuộc sống hiện đại hơn, những thứ mỹ phẩm, dầu gội chăm sóc tóc đắt tiền dần thay thế cho những thứ cây cỏ ngày xa xưa khi nhà còn khó khăn mẹ lặn lội đi hái bên bãi về, bởi sự tiện dụng, bởi sự bận bịu hối hả của nhịp sống đô thị, nhưng cuối tuần mẹ vẫn bắc nồi, đun sẵn nồi nước bồ kết, cỏ mần trầu chờ con gái về gội đầu. Giờ mẹ đã hơn 60 tuổi, mái tóc cũng đã hơn 60 năm tồn tại, lớn lên và già đi cùng mẹ vẫn dày, vẫn đen mượt, chẳng mấy khi có sợi tóc bạc, chỉ có không còn dài chấm gót như ngày xưa. Có lẽ vì mẹ đã được ngoại nuôi dưỡng mái tóc bằng thứ nước nấu từ bồ kết, cỏ thơm giản đơn này từ những ngày mẹ còn bé xíu như tôi, để theo mẹ cả cuộc đời vẫn là nước bồ kết không đắt tiền nhưng lành tính và hiệu quả hơn nhiều những chai lọ dầu gội, dưỡng tóc đắt tiền từ các thương hiệu lớn. Tôi không biết ai đã tìm ra và kết hợp thật tinh tế thứ nước gội đầu dung dị từ những nguyên liệu rất bình dân: bồ kết, vỏ bưởi, cỏ thơm… này nhưng người tìm ra hẳn phải là người yêu và tự hào lắm mái tóc của mình. Nước bồ kết không phải chỉ là một phương pháp làm đẹp lâu đời, dường như nó đã trở thành một biểu tượng cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, một biểu tượng rất gần gũi và mộc mạc. Vì chỉ cần nhìn cái ấm đất đang sôi, tỏa ra mùi bồ kết, vỏ bưởi, cỏ mần trầu thơm dễ chịu, người ta bỗng nhiên nhớ đến hình ảnh người con gái mặc áo yếm khom người xõa mái tóc như thác nước uốn lượn gội đầu bên ao sen, tay cầm chiếc gáo dừa múc nước bồ kết đen óng trong thau, chao ôi, vẻ đẹp ấy nó bình dị lắm, nó kỳ diệu lắm, không phàm tục mà thanh cao biết bao.

Thế rồi mái tóc đen dài mượt cứ ngày một thưa bóng dần trong đời sống của người Việt như thưa đi dần những người phụ nữ tôn vinh giá trị truyền thống, tự hào vẻ đẹp Việt Nam. Thay vào đó là những mái tóc nhuộm uốn cầu kỳ, nhưng sao tôi vẫn thấy những vẻ đẹp hiện đại ấy không đẹp bằng mái tóc của các mẹ, các chị ngày xưa. Nó không còn toát lên vẻ thanh cao, dung dị, vẻ nết na mộc mạc của người phụ nữ Việt dịu dàng luôn thuộc về gia đình nữa. Có lẽ vì nỗi nhớ hình ảnh tóc Ngoại dài, tóc mẹ dài, tóc dì dài mỗi lần hong tóc bên hiên đã làm tôi nghĩ về sự bất tử của một vẻ đẹp Việt.

Tôi cũng đã trải qua những ngày nổi loạn của tuổi mới lớn thất thường để cắt phăng mái tóc dài đen, nhuộm sang đủ màu vàng đỏ, nhưng cùng với sự thâm trầm của thời gian, cuối cùng tôi cũng trở về với tóc đen dài thẳng mượt. Tôi nhìn thấy niềm vui trong mắt mẹ mỗi lần tôi đứng chải tóc trước hiên nhà. Tóc đen xõa xuống vai, tóc đen như đang chuyển giao và tiếp nối thầm lặng những tâm tư của nhiều thế hệ người phụ nữ Việt khi lập gia đình. Sẽ có một ngày nào đó không xa, tôi lại bắc nồi nước đun thứ quả bồ kết, vỏ bưởi, cỏ thơm kỳ diệu này để ngồi gội đầu cho con gái, để nuôi dưỡng cho con một niềm kiêu hãnh tự hào rất đàn bà gửi vào trong tóc, như gửi gắm một đời những đợi trông, những tâm tư về một người đàn ông có thể nâng niu và trân trọng mái tóc của con hơn trân trọng bất cứ vẻ đẹp phàm tục nào. Một người đàn ông có thể nhận ra và yêu say đắm vẻ đẹp trong mái tóc đen mượt giản đơn là người có thể thương yêu con người đích thực của người phụ nữ.

Mái tóc phải đâu chỉ là một thứ trang sức bên ngoài, nông nổi và chóng phai tàn. Mái tóc là thứ mà người phụ nữ tự hào suốt một đời, còn tóc là còn một điều để mà trông mong, để mà hi vọng, để mà tin vào mình. Tôi vẫn thường nghĩ mái tóc là thứ quyền lực dịu dàng của phụ nữ, nhưng cũng là nơi cất giấu những nỗi buồn không dễ phôi pha. Phụ nữ xõa tóc vì đẹp nhưng cũng lắm khi vì buồn, vì cô đơn. Bởi tóc xõa ra để ôm lấy bóng mình nhỏ nhoi trong đêm, để khỏa lấp đi một hơi ấm đã nguội lạnh từ lâu trong lòng, để chở che những khoảng trống về một vòng tay ôm từ phía sau, để giấu đi những giọt lệ rơi lặng lẽ. 

Và cũng có thể, khi một người phụ nữ xõa tóc, họ tin mình sẽ được yêu thương, sẽ được trân trọng… *

#mocdieptu

* Ngày tôi còn nhỏ, mẹ tôi vẫn thường nói, con gái may mắn nhất là sinh ra được sở hữu một mái tóc đen dày, mượt mà. Có thể không cần một khuôn mặt xinh đẹp, một thân hình đồng hồ cát nóng bỏng nhưng chỉ cần một mái tóc đẹp cũng sẽ đủ để làm thổn thức trái tim của người đàn ông. Có lẽ vì thế mà mẹ chăm sóc cho mái tóc của chị em tôi rất kỹ. Ngày mẹ tôi còn trẻ, tóc mẹ dài chấm gót. Bình thường mẹ chỉ giản dị búi cao thành một búi tròn, búi tóc hạ thấp dần theo độ tuổi. Vào dịp đặc biệt, mẹ thay đổi một chút, búi tết cầu kỳ hơn ngày thường, khi ấy, trông mẹ đẹp, đúng vẻ đẹp thanh lịch dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam. Nhưng dường như đối với tôi, sự quyến rũ mê hoặc nhất vẫn là khi mẹ gội đầu rồi ngồi chải tóc trước hiên nhà. Mãi tóc mượt mà uốn lượn như dòng nước ôm lấy bờ vai mảnh mai của mẹ. Mẹ thường đặt một nồi nước thật to đun bồ kết, cỏ mần trầu, lá nếp, hương nhu, vỏ bưởi, sả thơm để chúng tôi gội đầu, còn một nồi đun lá mùi để chúng tôi tắm. Rất nhiều năm sau này, khi cuộc sống hiện đại hơn, những thứ mỹ phẩm, dầu gội chăm sóc tóc đắt tiền dần thay thế cho những thứ cây cỏ ngày xa xưa khi nhà còn khó khăn mẹ lặn lội đi hái bên bãi về, bởi sự tiện dụng, bởi sự bận bịu hối hả của nhịp sống đô thị, nhưng cuối tuần mẹ vẫn bắc nồi, đun sẵn nồi nước bồ kết, cỏ mần trầu chờ con gái về gội đầu. Giờ mẹ đã hơn 60 tuổi, mái tóc cũng đã hơn 60 năm tồn tại, lớn lên và già đi cùng mẹ vẫn dày, vẫn đen mượt, chẳng mấy khi có sợi tóc bạc, chỉ có không còn dài chấm gót như ngày xưa. Có lẽ vì mẹ đã được ngoại nuôi dưỡng mái tóc bằng thứ nước nấu từ bồ kết, cỏ thơm giản đơn này từ những ngày mẹ còn bé xíu như tôi, để theo mẹ cả cuộc đời vẫn là nước bồ kết không đắt tiền nhưng lành tính và hiệu quả hơn nhiều những chai lọ dầu gội, dưỡng tóc đắt tiền từ các thương hiệu lớn. Tôi không biết ai đã tìm ra và kết hợp thật tinh tế thứ nước gội đầu dung dị từ những nguyên liệu rất bình dân: bồ kết, vỏ bưởi, cỏ thơm… này nhưng người tìm ra hẳn phải là người yêu và tự hào lắm mái tóc của mình. Nước bồ kết không phải chỉ là một phương pháp làm đẹp lâu đời, dường như nó đã trở thành một biểu tượng cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam, một biểu tượng rất gần gũi và mộc mạc. Vì chỉ cần nhìn cái ấm đất đang sôi, tỏa ra mùi bồ kết, vỏ bưởi, cỏ mần trầu thơm dễ chịu, người ta bỗng nhiên nhớ đến hình ảnh người con gái mặc áo yếm khom người xõa mái tóc như thác nước uốn lượn gội đầu bên ao sen, tay cầm chiếc gáo dừa múc nước bồ kết đen óng trong thau, chao ôi, vẻ đẹp ấy nó bình dị lắm, nó kỳ diệu lắm, không phàm tục mà thanh cao biết bao.

Thế rồi mái tóc đen dài mượt cứ ngày một thưa bóng dần trong đời sống của người Việt như thưa đi dần những người phụ nữ tôn vinh giá trị truyền thống, tự hào vẻ đẹp Việt Nam. Thay vào đó là những mái tóc nhuộm uốn cầu kỳ, nhưng sao tôi vẫn thấy những vẻ đẹp hiện đại ấy không đẹp bằng mái tóc của các mẹ, các chị ngày xưa. Nó không còn toát lên vẻ thanh cao, dung dị, vẻ nết na mộc mạc của người phụ nữ Việt dịu dàng luôn thuộc về gia đình nữa. Có lẽ vì nỗi nhớ hình ảnh tóc Ngoại dài, tóc mẹ dài, tóc dì dài mỗi lần hong tóc bên hiên đã làm tôi nghĩ về sự bất tử của một vẻ đẹp Việt.

Tôi cũng đã trải qua những ngày nổi loạn của tuổi mới lớn thất thường để cắt phăng mái tóc dài đen, nhuộm sang đủ màu vàng đỏ, nhưng cùng với sự thâm trầm của thời gian, cuối cùng tôi cũng trở về với tóc đen dài thẳng mượt. Tôi nhìn thấy niềm vui trong mắt mẹ mỗi lần tôi đứng chải tóc trước hiên nhà. Tóc đen xõa xuống vai, tóc đen như đang chuyển giao và tiếp nối thầm lặng những tâm tư của nhiều thế hệ người phụ nữ Việt khi lập gia đình. Sẽ có một ngày nào đó không xa, tôi lại bắc nồi nước đun thứ quả bồ kết, vỏ bưởi, cỏ thơm kỳ diệu này để ngồi gội đầu cho con gái, để nuôi dưỡng cho con một niềm kiêu hãnh tự hào rất đàn bà gửi vào trong tóc, như gửi gắm một đời những đợi trông, những tâm tư về một người đàn ông có thể nâng niu và trân trọng mái tóc của con hơn trân trọng bất cứ vẻ đẹp phàm tục nào. Một người đàn ông có thể nhận ra và yêu say đắm vẻ đẹp trong mái tóc đen mượt giản đơn là người có thể thương yêu con người đích thực của người phụ nữ.

Mái tóc phải đâu chỉ là một thứ trang sức bên ngoài, nông nổi và chóng phai tàn. Mái tóc là thứ mà người phụ nữ tự hào suốt một đời, còn tóc là còn một điều để mà trông mong, để mà hi vọng, để mà tin vào mình. Tôi vẫn thường nghĩ mái tóc là thứ quyền lực dịu dàng của phụ nữ, nhưng cũng là nơi cất giấu những nỗi buồn không dễ phôi pha. Phụ nữ xõa tóc vì đẹp nhưng cũng lắm khi vì buồn, vì cô đơn. Bởi tóc xõa ra để ôm lấy bóng mình nhỏ nhoi trong đêm, để khỏa lấp đi một hơi ấm đã nguội lạnh từ lâu trong lòng, để chở che những khoảng trống về một vòng tay ôm từ phía sau, để giấu đi những giọt lệ rơi lặng lẽ.

Và cũng có thể, khi một người phụ nữ xõa tóc, họ tin mình sẽ được yêu thương, sẽ được trân trọng… *

#mocdieptu

 
"Tôi mở lòng tin vào tương lai. Tôi tự nhủ mình không bao giờ lặp lại những điều đã cũ. Ðừng để hồn mình mòn đi vì những tổn thương tưởng có thật mà không thật."

- Trịnh Công Sơn.

"Tôi mở lòng tin vào tương lai. Tôi tự nhủ mình không bao giờ lặp lại những điều đã cũ. Ðừng để hồn mình mòn đi vì những tổn thương tưởng có thật mà không thật."

- Trịnh Công Sơn.

 
* Cuộc đời là những hội ngộ và chia ly. Hội ngộ thì vui, chia ly thì buồn. Suy cho cùng, vui buồn cũng chỉ là cảm giác nên người đến hay đi cũng chỉ có một mục đích thế thôi. Vui thì đến, buồn thì đi, còn lại mình ta, buồn hay vui vẫn cứ một mình. *

#mocdieptu

Ảnh: ST.

* Cuộc đời là những hội ngộ và chia ly. Hội ngộ thì vui, chia ly thì buồn. Suy cho cùng, vui buồn cũng chỉ là cảm giác nên người đến hay đi cũng chỉ có một mục đích thế thôi. Vui thì đến, buồn thì đi, còn lại mình ta, buồn hay vui vẫn cứ một mình. *

#mocdieptu

Ảnh: ST.

 

tinsoftware:

Những điều ngớ ngẩn hạnh phúc - Wazza Pink

Nhìn hình nghĩ mình ngày bé y vậy mà đau hết cả bụng =)))

 
*13 điều cấm kỵ phải dạy con ( Đọc thêm quy tắc chiếc quần lót nếu bạn có con nhỏ ): 

1. Cảnh báo con gái của bạn không bao giờ được ngồi trên lòng người khác, không cần biết là trong tình huống nào, kể cả với các chú, các bác của chúng.
2. Tránh cởi đồ/mặc đồ trước mặt trẻ khi trẻ đã ngoài 2 tuổi.
3. Không bao giờ cho phép một người lớn khác gọi con của bạn - dù chỉ là trêu đùa - là “bà xã tương lai” hay “chồng tương lai”.
4. Bất cứ khi nào con của bạn ra ngoài chơi với bạn bè, hãy đảm bảo là bạn luôn biết chúng sẽ chơi những trò gì, vì lũ trẻ ngày nay có xu hướng tự lạm dụng chính mình.
5. Không bao giờ ép buộc con trẻ ghé thăm một người lớn nào, nếu như chúng cảm thấy không thoải mái. Cần thận trọng nếu thấy trẻ của bạn quá yêu quý một người lớn nào đó.
6. Nếu như bỗng dưng một đứa trẻ nghịch ngợm, vui vẻ trở nên dè dặt, khép mình thì bạn cần phải kiên nhẫn hỏi chúng lý do.
7. Giáo dục trẻ lớn một cách thận trọng về những giá trị đúng đắn của sex. Nếu bạn không làm việc này, xã hội sẽ tiêm nhiễm vào đầu chúng những điều sai trái, lệch lạc.
8. Bạn nên luôn xem trước những nội dung mua về cho trẻ, chẳng hạn như truyện, sách, phim hoạt hình, trước khi cho phép trẻ tự xem một mình.
9. Hãy đảm bảo đã kích hoạt tính năng kiểm duyệt phụ huynh trên các kênh truyền hình cáp và yêu cầu bạn bè của bạn làm điều tương tự, nhất là với những nhà mà bạn thường cho trẻ qua chơi.
10. Hãy dạy những đứa trẻ 3 tuổi trở lên cách vệ sinh vùng kín đúng cách, khoa học và cảnh báo chúng không bao giờ cho phép ai khác chạm vào những khu vực đó, bao gồm cả bạn.
11. Lên danh sách đen những tài liệu/cá nhân mà bạn nghĩ rằng có thể đe dọa sự trong sáng của trẻ (từ phim, nhạc cho đến những gia đình người quen có lối sống thiếu lành mạnh).
12. Hãy để trẻ hiểu rõ giá trị của việc nổi bật giữa đám đông.
13. Một khi trẻ phàn nàn về một người cụ thể nào đó, hãy lắng nghe và không bao giờ thờ ơ hay im lặng trước những phản ánh đó. Hãy cho trẻ thấy là bạn sẵn sàng (và có thể) bảo vệ trẻ. Hãy nhớ, chúng ta hoặc đang là các bậc cha mẹ, hoặc sắp làm cha mẹ.

- Theo ngoisao.net

*13 điều cấm kỵ phải dạy con ( Đọc thêm quy tắc chiếc quần lót nếu bạn có con nhỏ ):

1. Cảnh báo con gái của bạn không bao giờ được ngồi trên lòng người khác, không cần biết là trong tình huống nào, kể cả với các chú, các bác của chúng.
2. Tránh cởi đồ/mặc đồ trước mặt trẻ khi trẻ đã ngoài 2 tuổi.
3. Không bao giờ cho phép một người lớn khác gọi con của bạn - dù chỉ là trêu đùa - là “bà xã tương lai” hay “chồng tương lai”.
4. Bất cứ khi nào con của bạn ra ngoài chơi với bạn bè, hãy đảm bảo là bạn luôn biết chúng sẽ chơi những trò gì, vì lũ trẻ ngày nay có xu hướng tự lạm dụng chính mình.
5. Không bao giờ ép buộc con trẻ ghé thăm một người lớn nào, nếu như chúng cảm thấy không thoải mái. Cần thận trọng nếu thấy trẻ của bạn quá yêu quý một người lớn nào đó.
6. Nếu như bỗng dưng một đứa trẻ nghịch ngợm, vui vẻ trở nên dè dặt, khép mình thì bạn cần phải kiên nhẫn hỏi chúng lý do.
7. Giáo dục trẻ lớn một cách thận trọng về những giá trị đúng đắn của sex. Nếu bạn không làm việc này, xã hội sẽ tiêm nhiễm vào đầu chúng những điều sai trái, lệch lạc.
8. Bạn nên luôn xem trước những nội dung mua về cho trẻ, chẳng hạn như truyện, sách, phim hoạt hình, trước khi cho phép trẻ tự xem một mình.
9. Hãy đảm bảo đã kích hoạt tính năng kiểm duyệt phụ huynh trên các kênh truyền hình cáp và yêu cầu bạn bè của bạn làm điều tương tự, nhất là với những nhà mà bạn thường cho trẻ qua chơi.
10. Hãy dạy những đứa trẻ 3 tuổi trở lên cách vệ sinh vùng kín đúng cách, khoa học và cảnh báo chúng không bao giờ cho phép ai khác chạm vào những khu vực đó, bao gồm cả bạn.
11. Lên danh sách đen những tài liệu/cá nhân mà bạn nghĩ rằng có thể đe dọa sự trong sáng của trẻ (từ phim, nhạc cho đến những gia đình người quen có lối sống thiếu lành mạnh).
12. Hãy để trẻ hiểu rõ giá trị của việc nổi bật giữa đám đông.
13. Một khi trẻ phàn nàn về một người cụ thể nào đó, hãy lắng nghe và không bao giờ thờ ơ hay im lặng trước những phản ánh đó. Hãy cho trẻ thấy là bạn sẵn sàng (và có thể) bảo vệ trẻ. Hãy nhớ, chúng ta hoặc đang là các bậc cha mẹ, hoặc sắp làm cha mẹ.

- Theo ngoisao.net

 

Tôi liên tục vào facebook những ngày qua để cập nhật tin tức về bé Bông - tên gọi âu yếm của bé Tâm Anh, em bé bị bỏ rơi ở chùa Bồ Đề. Tìm được facebook của chị Lan, người mẹ có tấm lòng cao cả để xác minh được tình hình của con, lòng tôi như thoát khỏi tảng đá đè nặng suốt mấy ngày qua, con cuối cùng cũng được các mẹ trong đoàn thiện nguyện đưa đi chữa trị. Nhìn con được thay áo đẹp, gương mặt sạch sẽ tươi sáng, tôi mừng rơi nước mắt. Dù không phải là người thân của con, cũng không giúp đỡ được gì cho con, nhưng tôi thấy hạnh phúc vì biết con đã được an toàn. Như rất nhiều những người cha người mẹ khác đang nuôi con nhỏ, mỗi lần đọc báo thấy những vụ trẻ em bị đánh đập, hành hung, ngược đãi, mắc bệnh hiểm nghèo, bị bỏ rơi, tôi đều nghĩ đến con mình đang say ngủ an lành trong vòng tay tôi rồi nghĩ đến số phận của các em nhỏ bất hạnh mà tim tôi đau buốt. Gần đây, khi đọc những tin tức về vụ trẻ mất tích bí ẩn tại Chùa Bồ Đề, tôi gần như bị ám ảnh, ngay cả việc đưa tay vuốt má con cũng khiến tôi nghĩ về những đứa trẻ đáng thương ấy, tuổi thơ các con đã bị đánh cắp, không có gia đình, không tình thương của ông bà, cha mẹ, những tưởng được cưu mang khi vào Chùa, thế mà các con vẫn bị nhẫn tâm coi là mặt hàng buôn bán. Đau lòng biết bao cho một kiếp người? Tôi không thể làm gì nhiều để giúp các con, nhưng tôi sẽ góp phần bảo vệ các con bằng việc lên tiếng về những tội ác này, vì tôi tin một vài bàn tay bẩn không thể che lấp được ánh sáng bầu trời.

Thế rồi tôi nghĩ nhiều hơn về tình người, về cái gọi là lương tâm, về những giá trị của một kiếp người, về những sinh mạng nhỏ được hay bị chọn sinh ra. Không ai sinh ra được chọn cha mẹ, nhưng trước khi quyết định sinh con hãy nghĩ đến trách nhiệm của mình. Chưa bao giờ tôi thấy những đứa trẻ đang ngày càng bị đe dọa như lúc này. Sự đe dọa đến từ bất cứ nơi đâu, ngay cả trong vòng tay yêu thương của gia đình. Tôi đi trên đường, không hiếm lần thấy cảnh những người mẹ tát bôm bốp, vừa đánh vừa chửi vào mặt con mình không ngần ngại chỉ vì đứa trẻ không chịu ăn nốt miếng cơm trong cái bát đầy ú ụ mà người mẹ cố nhồi nhét, bành miệng con mình đến nghẹn ứ. Miếng ăn là hạnh phúc mà sao đành biến thành cuộc chiến đầy nước mắt mỗi ngày. Cũng không hiếm lần tôi ngần ngại trước cảnh phụ huynh đánh chửi con mình ngay giữa cổng trường, trước mặt bạn bè, người dưng vì một bài kiểm tra bị điểm kém. Rồi con trẻ bất cẩn đánh vỡ cái bát cũng bị đánh, cha mẹ bất đồng - con trẻ cũng bị đánh, công việc không như ý - về nhà cũng lôi con trẻ ra quát mắng… Trẻ em Việt Nam cũng không có nhiều chỗ để sinh hoạt, gia đình vì bận bịu mà nhiều người nhốt con trong nhà, hoặc phó mặc cho người giúp việc, hoặc để chúng theo bạn ra sông hồ, lang thang đường phố dẫn đến những tai nạn thương tâm, chưa kể trở thành đối tượng bị xâm hại. Tôi đi hội thảo nuôi dạy con, nghe thống kê, những vụ xâm hại tình dục trẻ nhỏ ngày càng tăng, bất kể bé trai hay bé gái mà tôi rùng mình. Vào đến bệnh viện thì chỉ biết kêu trời, sinh mạng con trẻ nằm ở trong cái phong bì dày hay ít, ở việc có mối quan hệ rộng hay không. Đưa con đi gửi mẫu giáo thì các bà mẹ cứ gọi là tìm hiểu trước cả năm, trước ngày gửi con thì mất ngủ lạy trời khấn Phật, rồi cả nhà ra thông báo như đi đánh trận, bố mẹ lên facebook than thở “mai con đi lính rồi” nghe thật cám cảnh. Ra ngoài đường không có nơi nào trong lành, sạch sẽ, an toàn cho các con vui chơi, nơi đâu cũng thấy cảnh người lớn phe phẩy điếu thuốc, khói thuốc cùng ô nhiễm độc hại từ khói xe, từ những hành vi không lành mạnh của người lớn ở khắp mọi nơi. Trẻ con ở Việt Nam số phận sao mong manh quá. Không sinh cũng khổ, mà sinh rồi, các con phải đối mặt với đủ nguy cơ, vấn nạn.

Nghĩ đến ngay cả trong lòng Chùa mà các con cũng không được cưu mang tử tế thì ở đâu các con sẽ được sống làm người, có quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc? Có lẽ đã đến lúc, xã hội, chính quyền, các tổ chức, đặc biệt là những người làm cha làm mẹ, hoặc những người chưa làm cha làm mẹ cần có cái nhìn trách nhiệm hơn, quan tâm hơn, lên tiếng chung sức mạnh mẽ hơn đến quyền lợi của con trẻ. Phải mạnh mẽ, phải quyết tâm để thay đổi từ trong chính gia đình mình thì mới có thể thay đổi được ý thức cộng đồng.

Con trẻ sinh ra là để yêu thương và để được bảo vệ. Hãy lên án mạnh mẽ những người đang xâm hại đến quyền lợi của con trẻ, đang đe dọa tương lai của các con, bảo vệ tuổi thơ của con từ trong chính mỗi giây phút đời thường là chính bạn sẽ giúp cộng đồng chung tay xóa đi những tội ác. Quan tâm và yêu thương con trẻ bằng sự gần gũi, bằng mỗi ngày lắng nghe con dù chỉ là ít phút, bằng việc sẵn sàng phản đối những hành vi xấu gây hại đến con. Có như thế chúng ta mới góp phần gây ảnh hưởng đến xã hội, để không còn cảnh những ông bố bà mẹ trẻ bất đắc dĩ, không còn cảnh trẻ con bị bạo hành, bị bỏ rơi, bị buôn bán thương tâm nữa.

 
Tôi không bao giờ “thắc mắc” về ý đồ của người đến với tôi hay người bỏ tôi mà đi cho dù họ đi hay đến. Đến thì vui, đi thì buồn. Tôi chẳng hề một thoáng nghi ngờ về tình cảm của người đi kẻ đến. Tôi cũng không oán giận ai. Tôi thanh thản với sự cô đơn của mình.
Trịnh Công Sơn.
 

* Bánh gối & mỳ rau củ xào thịt bò. :3 *

 
Ta ở đâu chiều nay giữa dòng đời xuôi ngược?
Có những điều biết rõ là đặt cược sao nỗi buồn vẫn mãi chẳng chảy xuôi?
Sao biết rõ thời gian sẽ làm nguội đi những cuộc tình đã từng nồng ấm nhất
Nhưng tim mình vẫn bất chấp vá víu như chưa từng xảy ra?

Đứng ở đâu vẫn thấy mình như một kẻ lạ xa
Bóng chiều tà đổ dài trên những hàng cây đang bắt đầu trút lá
Đôi khi ta tha thứ không phải vì đã quên đi quá khứ
Chẳng qua muốn cho mình có thêm cơ hội được thử lại cảm giác yêu

Dẫu rằng đường dài kia có lúc bước chân người liêu xiêu
Cô đơn quá mà nương tựa vào bờ vai của một người đóng tạm
Những con tàu sau mỗi chuyến đi vẫn dừng nghỉ ở trạm
Chẳng lẽ tim người không có lúc được tìm bến đậu sao?

Ừ, dĩ nhiên người tình nào cũng muốn được thanh cao
Mong cho mình là người được yêu duy nhất
Nhưng chuyện tình cũng giống như người hành khất
Giữa được nhận và cho cũng phải toan tính nhiều…

- Khúc tình mùa thu | Mộc Diệp Tử.

Ta ở đâu chiều nay giữa dòng đời xuôi ngược?
Có những điều biết rõ là đặt cược sao nỗi buồn vẫn mãi chẳng chảy xuôi?
Sao biết rõ thời gian sẽ làm nguội đi những cuộc tình đã từng nồng ấm nhất
Nhưng tim mình vẫn bất chấp vá víu như chưa từng xảy ra?

Đứng ở đâu vẫn thấy mình như một kẻ lạ xa
Bóng chiều tà đổ dài trên những hàng cây đang bắt đầu trút lá
Đôi khi ta tha thứ không phải vì đã quên đi quá khứ
Chẳng qua muốn cho mình có thêm cơ hội được thử lại cảm giác yêu

Dẫu rằng đường dài kia có lúc bước chân người liêu xiêu
Cô đơn quá mà nương tựa vào bờ vai của một người đóng tạm
Những con tàu sau mỗi chuyến đi vẫn dừng nghỉ ở trạm
Chẳng lẽ tim người không có lúc được tìm bến đậu sao?

Ừ, dĩ nhiên người tình nào cũng muốn được thanh cao
Mong cho mình là người được yêu duy nhất
Nhưng chuyện tình cũng giống như người hành khất
Giữa được nhận và cho cũng phải toan tính nhiều…

- Khúc tình mùa thu | Mộc Diệp Tử.

 
Anonymous: Kẹo ơi, tớ đã sinh em bé rồi, như trước tớ chia sẻ với Kẹo và được Kẹo share những đồ chuẩn bị sinh và sau sinh cho bé ấy. Bé gái nhà tớ đc 17days tuổi, newborn con đc 3kg, nửa tháng con lên đc 200gr thôi, dù biết nuôi con cần thời gian và sự kiên nhẫn, ko áp đặt con, nhưng tớ vẫn hơi lo một chút. Tớ đã mua D-floureten như Kẹo chỉ, giờ bé ti mẹ hoàn toàn nhưng sữa tớ hơi ít, có nên cho con ti thêm sữa ct ko Kẹo? Kẹo chia sẻ thêm về cách ăn uống cho trẻ sơ sinh cùng tớ nhé. Cám ơn Kẹo nhiều.

Mình chúc mừng hai mẹ con mẹ tròn con vuông nha ^^. Bác sĩ nhà mình có nói, thường thì bé sinh đạt chuẩn cân nặng từ 3 sẽ tăng cân chậm hơn so với các bé sinh non, sinh nhẹ cân vì bộ não chỉ huy cảm thấy cân nặng cơ thể đã đủ thì bé không có nhiều nhu cầu hấp thụ chất để bổ sung cân nặng cho cơ thể. Tất nhiên là cũng có bé hấp thụ tốt hơn, cơ thể bé tăng cân nhanh, nhưng mới nửa tháng, tăng 200g không phải là quá ít, bạn đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến lượng sữa. Trong tháng đầu tiên, bé tăng từ 500g đến 1kg là okie. Mình vẫn sẽ khuyến khích nếu mẹ có sữa thì trong 6 tháng đầu tiên, nên cho bé bú mẹ hoàn toàn. Để tăng lượng sữa mẹ, bạn cho bé bú ti thật nhiều, đồng thời dùng máy kích sữa, không để bầu sữa bị căng, cứ cách 1 giờ bạn hút sữa 1 lần trong trường hợp bé ngủ không ti, uống lá chè vằng, uống nhiều nước, ăn nhiều rau củ quả, ngoài ra mỗi tối khi đi ngủ bạn uống một cốc sữa nóng. Cứ kiên trì thì bạn sẽ dần dần cải thiện được lượng sữa.  Ngoài ra, trẻ trong 4 tháng đầu, thời gian ngủ mới là quan trọng, nên bạn chú ý đến giấc ngủ của con sao cho đêm con có thể ngủ ngoan, ngủ dài giấc.

Nếu bé bú mẹ trong tháng đầu tiên không lên cân thì mình mới cần can thiệp dùng thêm sữa ngoài. Hoặc theo dõi nếu thấy bé bú mẹ mà vẫn không no, quấy khóc thì mình mới kết hợp thêm sữa ngoài cho đến khi mẹ kích đủ sữa thì thôi. Vì bé không sinh nhẹ cân nên không cần vội dùng sữa ngoài đâu bạn nha. Bé nhà mình sinh non, nhẹ cân quá nên bác sĩ mới khuyên mình dùng thêm sữa công thức kết hợp để giúp bé tăng cân nhanh trong 3 tháng đầu. Trong 6 tháng đầu tiên, bé không cần ăn thêm, uống thêm nước gì ngoài uống sữa. Bạn nhớ rằng, cho con ăn dặm càng muộn thì hệ tiêu hóa của bé càng khỏe mạnh, ăn quá sớm dưới 5 tháng, hệ tiêu hóa non nớt của bé sẽ bị ảnh hưởng khi chưa phát triển hoàn toàn để có thể tiêu hóa được các chất như tinh bột. Đối với trẻ bú mẹ hoàn toàn, 6 tháng bắt đầu ăn dặm, trẻ uống sữa công thức có thể bắt đầu từ tháng thứ 5. 

Khi bé đủ 5-6 tháng, nhắn cho mình, mình sẽ gửi cho bạn nhật ký ăn dặm hướng dẫn cụ thể, chi tiết những món ăn mà mình làm cho Dâu nhà mình. ^^

 
theme by iemai