* Phụ nữ thích tô son đỏ luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông nhưng cũng kèm theo sự đố kỵ của đàn bà. Trên những bờ môi đỏ đó là ngọt ngào và đắng cay. Trên những bờ môi đỏ đó là quyền lực và cô đơn. 

Bỗng nhiên, tôi nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng đơn độc. Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, để mỗi sớm mai thức giấc, quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của máu trong tim… *

#mocdieptu #khinguoita30

* Phụ nữ thích tô son đỏ luôn quyến rũ, giống như thỏi nam châm thu hút tất cả sự chú ý của đàn ông nhưng cũng kèm theo sự đố kỵ của đàn bà. Trên những bờ môi đỏ đó là ngọt ngào và đắng cay. Trên những bờ môi đỏ đó là quyền lực và cô đơn.

Bỗng nhiên, tôi nghĩ son đỏ cũng đẹp mà cũng buồn, cũng mạnh mẽ mà cũng đơn độc. Phía sau mỗi thỏi son đỏ có lẽ là những tâm sự không biết kể cùng ai, để mỗi sớm mai thức giấc, quẹt qua môi mình những nỗi buồn như màu của máu trong tim… *

#mocdieptu #khinguoita30

 
* Phụ nữ không cần phải quá đẹp, chỉ cần biết cách nở nụ cười thật tươi để làm mình vui là được.
Phụ nữ không cần quá gợi cảm, chỉ cần biết cách tạo ra sự cuốn hút riêng của bản thân là được.Phụ nữ không cần quá đặc biệt, chỉ cần biết cách giữ khí phách riêng của mình là được.Phụ nữ không cần quá nổi bật, chỉ cần biết cách biến sự giản đơn thành vũ khí tự tin là được.Phụ nữ không cần có quá nhiều nhưng ít nhất phải có một điều - là tự tôn của riêng mình. *

* Phụ nữ không cần phải quá đẹp, chỉ cần biết cách nở nụ cười thật tươi để làm mình vui là được.

Phụ nữ không cần quá gợi cảm, chỉ cần biết cách tạo ra sự cuốn hút riêng của bản thân là được.

Phụ nữ không cần quá đặc biệt, chỉ cần biết cách giữ khí phách riêng của mình là được.

Phụ nữ không cần quá nổi bật, chỉ cần biết cách biến sự giản đơn thành vũ khí tự tin là được.

Phụ nữ không cần có quá nhiều nhưng ít nhất phải có một điều - là tự tôn của riêng mình. *

 
* Cuộc đời em có một nguyên tắc, không cần làm một người luôn luôn có vị trí cao nhất trong bất kỳ mọi việc nhưng khi lấy một người đàn ông - với anh ấy, em phải là người được yêu thương và bảo vệ nhất. Nó giống như việc, em luôn nhỏ bé trên đường phố, mờ nhạt trong đám đông, nhưng trong thế giới của anh, em đủ cao để anh tìm thấy và quay về khi anh lạc đường.
Cuộc đời của những người phụ nữ như em, chẳng cần trở thành tâm điểm của ai, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để mưa bão vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng tìm về nơi bình yên đang đón đợi… Như thế mới là hạnh phúc. *

* Cuộc đời em có một nguyên tắc, không cần làm một người luôn luôn có vị trí cao nhất trong bất kỳ mọi việc nhưng khi lấy một người đàn ông - với anh ấy, em phải là người được yêu thương và bảo vệ nhất. Nó giống như việc, em luôn nhỏ bé trên đường phố, mờ nhạt trong đám đông, nhưng trong thế giới của anh, em đủ cao để anh tìm thấy và quay về khi anh lạc đường.

Cuộc đời của những người phụ nữ như em, chẳng cần trở thành tâm điểm của ai, chỉ cần tỏa sáng ấm áp trong trái tim một người, để mưa bão vây quanh trên đường đời, người đàn ông ấy vẫn sẵn sàng tìm về nơi bình yên đang đón đợi… Như thế mới là hạnh phúc. *

 
* Nhiều năm sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều làm chúng ta mỉm cười thanh thản nhất có lẽ là nỗi đau trong hồi ức xa xưa ấy - nỗi đau một thời ngỡ là sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hóa ra cũng lặng lẽ phai mờ dần dần theo năm tháng. Trong thời khắc mà chúng ta ngoảnh lại, những gì ngày xưa nghĩ mình sống chết không thể buông bỏ, đau lòng không thể vượt qua đều chỉ là cảm xúc nhất thời, cuộc đời không có những nỗi đau trường tồn, chỉ có những nỗi đau cố chấp mà thôi. *

* Nhiều năm sau này khi ngoảnh đầu nhìn lại, điều làm chúng ta mỉm cười thanh thản nhất có lẽ là nỗi đau trong hồi ức xa xưa ấy - nỗi đau một thời ngỡ là sâu sắc, khắc cốt ghi tâm hóa ra cũng lặng lẽ phai mờ dần dần theo năm tháng. Trong thời khắc mà chúng ta ngoảnh lại, những gì ngày xưa nghĩ mình sống chết không thể buông bỏ, đau lòng không thể vượt qua đều chỉ là cảm xúc nhất thời, cuộc đời không có những nỗi đau trường tồn, chỉ có những nỗi đau cố chấp mà thôi. *

 
* Điều khác biệt giữa tuổi 18 và 30 là cảm giác một mình. 18 tuổi, người ta sợ và ghét phải ở một mình nhưng khi 30 tuổi, đấy lại là điều mong muốn của họ. Đó cũng là lúc con người hiểu về nỗi cô đơn một cách sâu sắc nhất. Cô đơn không phải là khi chỉ có một mình, cô đơn là ở giữa nhiều người mà trong lòng hoàn toàn trống trải. Cô đơn không phải là sự yên ắng, xa vắng âm thanh cuộc sống mà là ở giữa sự huyên náo của đám đông nhưng tâm hồn mình chỉ như một mặt hồ cô tịch.

30 tuổi, nỗi cô đơn không phải là một điều gì đó ghê gớm lắm, cũng chẳng bi thương, quằn quại đớn đau như tuổi 18 thường nghĩ. 30 tuổi, cô đơn chỉ là một thói quen rất bình thường. Trở về nhà, một mình, làm những việc mình thích, cô đơn đôi khi chỉ là vì lười biếng thôi. *

#mocdieptu #khinguoita30

* Điều khác biệt giữa tuổi 18 và 30 là cảm giác một mình. 18 tuổi, người ta sợ và ghét phải ở một mình nhưng khi 30 tuổi, đấy lại là điều mong muốn của họ. Đó cũng là lúc con người hiểu về nỗi cô đơn một cách sâu sắc nhất. Cô đơn không phải là khi chỉ có một mình, cô đơn là ở giữa nhiều người mà trong lòng hoàn toàn trống trải. Cô đơn không phải là sự yên ắng, xa vắng âm thanh cuộc sống mà là ở giữa sự huyên náo của đám đông nhưng tâm hồn mình chỉ như một mặt hồ cô tịch.

30 tuổi, nỗi cô đơn không phải là một điều gì đó ghê gớm lắm, cũng chẳng bi thương, quằn quại đớn đau như tuổi 18 thường nghĩ. 30 tuổi, cô đơn chỉ là một thói quen rất bình thường. Trở về nhà, một mình, làm những việc mình thích, cô đơn đôi khi chỉ là vì lười biếng thôi. *

#mocdieptu #khinguoita30

 
Chẳng có sự mất mát lớn nào mà không được bù lại bằng cái lợi nhỏ.
Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên | Laura Ingalls Wilder.
 

Khi một đoàn lái buôn trên sa mạc vừa đi khuất, là sẽ có một đoàn khác bắt đầu. Sẽ có những người còn gặp lại. Và có cả những người không gặp lại bao giờ. Những người sẽ ra đi không báo trước, những người chỉ là chút thoáng qua. Mình có cảm giác như họ sẽ ngay lập tức trở nên trong suốt trong lúc mình vẫn chưa kịp nói hết lời chào. Dõi theo dòng sông đang chảy, nhưng mình vẫn phải sống.

Mình tha thiết nguyện cầu, để chỉ có hình ảnh thơ ngây ấy của mình là ở bên cậu mãi.

Cảm ơn vì cậu đã vẫy tay. Mình cảm ơn vì cậu đã vẫy mãi cho mình.

Kitchen | Banana Yoshimoto.
 

Tôi không còn nhớ số điện thoại của nàng. Chỉ nhớ nàng có một chiếc mũ màu đen, cài lông chim màu nâu. Rồi nhớ tôi đã từng muốn sống với nàng, và nhớ lại rằng có lần tôi đã muốn chết vì nàng. Tôi lờ mờ nhớ tới màu mắt, tới nụ cười và thoáng nhớ tới cả mùi da thịt nàng.

Tôi nhớ tới nỗi đau nàng đã gây ra, nhưng chỉ như người ta nhớ đến nỗi đau đớn vì cái chết đã từ lâu của một người. Tôi nhớ đến những niềm vui nhận được từ nàng, nhưng chỉ như ta nhớ đến một bữa tiệc hậu hĩnh đã lâu, một bữa nhậu thừa mứa nhưng ta đã quên những món ăn cụ thể.

Tôi lờ mờ nhớ đến tất cả. Nhưng số điện thoại của nàng, mà cách đây vài năm tôi còn nhớ như một cái máy, như ta thuộc các liên từ; thì tôi không còn nhớ nữa.

Chúng ta chết trong nhau cũng như thế. Đầu tiên là quên một số điện thoại. Sau đó là ký ức về một mùi hương. Rồi đến con người gắn liền với số điện thoại và mùi hương ấy. Sau đó là tất cả.

Bốn mùa, trời và đất | Márai Sándor.
 
* Có những ngày ngủ dậy, bình an mượt mà êm ấm cuộn tròn trên giường nhìn ra hiên nhà, ngỡ mọi thứ chẳng có gì thay đổi, mà bên ngoài có biết bao sinh mạng đã ra đi, tựa như chiếc lá mỏng manh giữa trời, lìa cành lúc nào chẳng hay. Cuộc đời tranh đoạt hay không thì số phận cũng bị đoạt mất, sự sống tắt đi như sao trời đổi ngôi, chẳng ai biết được sau khung cửa bình yên nhà mình có bao nhiêu thân phận đã tan vào hư vô.

Cũng một kiếp người, nhưng có những người đã bỏ cuộc đời mà đi không kịp một lời từ biệt, nghiệt ngã và đớn đau. 
Làm người muốn được bình an mà sống cũng đâu dễ. Thế mới biết, Trịnh viết câu hát “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” là để nhân gian chuẩn bị sẵn cho mình những ngày ngắn ngủi trọn vẹn trước sự chết được báo trước không hối tiếc, không vô nghĩa. *

* Có những ngày ngủ dậy, bình an mượt mà êm ấm cuộn tròn trên giường nhìn ra hiên nhà, ngỡ mọi thứ chẳng có gì thay đổi, mà bên ngoài có biết bao sinh mạng đã ra đi, tựa như chiếc lá mỏng manh giữa trời, lìa cành lúc nào chẳng hay. Cuộc đời tranh đoạt hay không thì số phận cũng bị đoạt mất, sự sống tắt đi như sao trời đổi ngôi, chẳng ai biết được sau khung cửa bình yên nhà mình có bao nhiêu thân phận đã tan vào hư vô.

Cũng một kiếp người, nhưng có những người đã bỏ cuộc đời mà đi không kịp một lời từ biệt, nghiệt ngã và đớn đau.
Làm người muốn được bình an mà sống cũng đâu dễ. Thế mới biết, Trịnh viết câu hát “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” là để nhân gian chuẩn bị sẵn cho mình những ngày ngắn ngủi trọn vẹn trước sự chết được báo trước không hối tiếc, không vô nghĩa. *

 
* Để em dạy cho anh về nỗi cô đơn của người phụ nữ, đó chẳng phải là thứ cảm giác bị tước đoạt mất quà của đứa con nít ranh, cũng chẳng phải là thứ cảm xúc ướt át ủy mị trong những tiểu thuyết ba xu miêu tả, cũng chẳng phải là những giọt nước mắt rơi trong vô ích của những cô gái bị người yêu bỏ rơi với hi vọng níu kéo được chút lòng thương hại… Những thứ đó - loại đàn bà đã sớm vứt bỏ hết lòng tự tôn để sớm bon chen trong cuộc đời như em chỉ coi là cách làm màu khi muốn moi móc ở đàn ông thứ mình cần thôi. 

Nỗi cô đơn của người đàn bà là khi tỉnh giấc, sau một đêm mặn nồng chỉ còn lại mình chơ vơ bị bỏ lại trên chiếc giường trắng tinh tươm, giữa ngổn ngang áo quần là một cuộc tình rách. Một cuộc tình rách như chiếc vỏ bao tàn cuộc, hết vui thì cũng không còn gì để lưu luyến. Nỗi cô đơn ấy, không thể dùng nước mắt để khỏa lấp, cũng chẳng thể chờ thời gian để lãng quên, là cay đắng, là tuyệt vọng nhưng lại chẳng thể dễ dàng vứt bỏ, cứ như con thiêu thân lao vào lửa, dùng cả thân mình để đổi lấy ánh sáng duy nhất trong đời rồi sau đó tất cả sẽ chìm vào bóng tối cũng cam tâm. 

Nỗi cô đơn ấy- người phụ nữ của anh có thể so nổi với em không? Nỗi cô đơn của đêm chưa chắc đã dài hơn sự trống rỗng của ngày khi 364 ngày anh dành cho cô ta, còn em chỉ có một đêm duy nhất để hạnh phúc rồi sau đó là những đằng đẵng trông mong. *

#kyucbien #mocdieptu

* Để em dạy cho anh về nỗi cô đơn của người phụ nữ, đó chẳng phải là thứ cảm giác bị tước đoạt mất quà của đứa con nít ranh, cũng chẳng phải là thứ cảm xúc ướt át ủy mị trong những tiểu thuyết ba xu miêu tả, cũng chẳng phải là những giọt nước mắt rơi trong vô ích của những cô gái bị người yêu bỏ rơi với hi vọng níu kéo được chút lòng thương hại… Những thứ đó - loại đàn bà đã sớm vứt bỏ hết lòng tự tôn để sớm bon chen trong cuộc đời như em chỉ coi là cách làm màu khi muốn moi móc ở đàn ông thứ mình cần thôi.

Nỗi cô đơn của người đàn bà là khi tỉnh giấc, sau một đêm mặn nồng chỉ còn lại mình chơ vơ bị bỏ lại trên chiếc giường trắng tinh tươm, giữa ngổn ngang áo quần là một cuộc tình rách. Một cuộc tình rách như chiếc vỏ bao tàn cuộc, hết vui thì cũng không còn gì để lưu luyến. Nỗi cô đơn ấy, không thể dùng nước mắt để khỏa lấp, cũng chẳng thể chờ thời gian để lãng quên, là cay đắng, là tuyệt vọng nhưng lại chẳng thể dễ dàng vứt bỏ, cứ như con thiêu thân lao vào lửa, dùng cả thân mình để đổi lấy ánh sáng duy nhất trong đời rồi sau đó tất cả sẽ chìm vào bóng tối cũng cam tâm.

Nỗi cô đơn ấy- người phụ nữ của anh có thể so nổi với em không? Nỗi cô đơn của đêm chưa chắc đã dài hơn sự trống rỗng của ngày khi 364 ngày anh dành cho cô ta, còn em chỉ có một đêm duy nhất để hạnh phúc rồi sau đó là những đằng đẵng trông mong. *

#kyucbien #mocdieptu

 
theme by iemai