" Tháng 9 rồi mình hò hẹn đi anhDắt tay nhau qua những ngày vô vịBỏ lại sau lưng ánh nhìn đố kịCủa lũ bạn già đang ế mốc meo.Tháng 9 về cho hồ nước trong veoCho mây trắng, trời xanh nhè nhẹ nắngVội bước theo anh giữa chiều phố vắngLá thu vàng xào xạc bước chân em.Tháng 9 về cho trời cứ kéo mâyMưa bất chợt trút lên đầu 2 đứaCó nhau rồi em sợ chi lạnh nữaCái ôm ghì theo em hết mùa mưa.Tháng 9 rồi anh đã sẵn sàng chưa?Chở che em suốt chuỗi ngày giông tốNhẹ hôn em chốn đông người trên phốVà cuống cuồng mỗi khi thấy em đau.Tháng 9 về rồi đi cũng thật mauỞ bên anh mình cùng nhau níu giữYêu thôi mà, có gì không dám thửTháng 9 rồi mình hò hẹn đi anh. “#Unknown
* Sáng nay cà phê một mình.  Trời mưa, ly cà phê tí tách, ngồi trên ban công, nhìn những cánh hoa giấy mỏng manh ướt sũng nước, đời người đôi khi cũng ướt vì buồn. 
Cà phê một mình - một chút bình lặng, một chút suy tư, như cuộc sống ở thành phố ngàn năm tuổi này - giữa cái nhốn nháo của đô thị vẫn luôn có những con người trải mình trong những góc riêng thầm lặng như thế…Như mình hôm nay, không buồn nhưng bỗng thấy mình chơi vơi đến lạ… Có lẽ vì mưa tháng 9 đang dần dần dài như nỗi nhớ những ngày mưa tháng 11 lạnh căm trong điệu hát “November rain” da diết, như ký ức buồn về một người ra đi không trở về mãi mãi không yên… *

" Tháng 9 rồi mình hò hẹn đi anh
Dắt tay nhau qua những ngày vô vị
Bỏ lại sau lưng ánh nhìn đố kị
Của lũ bạn già đang ế mốc meo.

Tháng 9 về cho hồ nước trong veo
Cho mây trắng, trời xanh nhè nhẹ nắng
Vội bước theo anh giữa chiều phố vắng
Lá thu vàng xào xạc bước chân em.

Tháng 9 về cho trời cứ kéo mây
Mưa bất chợt trút lên đầu 2 đứa
Có nhau rồi em sợ chi lạnh nữa
Cái ôm ghì theo em hết mùa mưa.

Tháng 9 rồi anh đã sẵn sàng chưa?
Chở che em suốt chuỗi ngày giông tố
Nhẹ hôn em chốn đông người trên phố
Và cuống cuồng mỗi khi thấy em đau.

Tháng 9 về rồi đi cũng thật mau
Ở bên anh mình cùng nhau níu giữ
Yêu thôi mà, có gì không dám thử
Tháng 9 rồi mình hò hẹn đi anh. “

#Unknown

* Sáng nay cà phê một mình.  Trời mưa, ly cà phê tí tách, ngồi trên ban công, nhìn những cánh hoa giấy mỏng manh ướt sũng nước, đời người đôi khi cũng ướt vì buồn. 

Cà phê một mình - một chút bình lặng, một chút suy tư, như cuộc sống ở thành phố ngàn năm tuổi này - giữa cái nhốn nháo của đô thị vẫn luôn có những con người trải mình trong những góc riêng thầm lặng như thế…

Như mình hôm nay, không buồn nhưng bỗng thấy mình chơi vơi đến lạ… Có lẽ vì mưa tháng 9 đang dần dần dài như nỗi nhớ những ngày mưa tháng 11 lạnh căm trong điệu hát “November rain” da diết, như ký ức buồn về một người ra đi không trở về mãi mãi không yên… *

 

* Bánh nướng nhân sữa dừa & bánh mỳ. *

 
"Nỗi cô đơn làm người ta thu mình. Nhưng càng thu mình, người ta càng đơn độc. Đơn độc dần dần trở thành chiếc áo quen thuộc người ta phải khoác lên mình mỗi ngày, cởi bỏ nó cũng giống như mất đi một kết giới an toàn."

#mocdieptu

Ảnh: tumblr.

"Nỗi cô đơn làm người ta thu mình. Nhưng càng thu mình, người ta càng đơn độc. Đơn độc dần dần trở thành chiếc áo quen thuộc người ta phải khoác lên mình mỗi ngày, cởi bỏ nó cũng giống như mất đi một kết giới an toàn."

#mocdieptu

Ảnh: tumblr.

 
*Những ô cửa thường thu hút sự chú ý của tôi… Tôi có thể ngồi lặng yên trên chiếc ghế tựa suốt nhiều giờ nếu ở phía sau khung cửa kính mở ra là một khu vườn với những tán lá xanh rì rào trong gió. 

Nếu tôi có một ô cửa sổ thật rộng, tôi sẽ kê một chiếc bàn gỗ sồi và đặt lên trên đó một bình hoa cúc dại, những chai thủy tinh xanh, một cốc nước lọc trong suốt. Và đợi chờ những cơn mưa rơi xuống để rửa sạch nỗi buồn…*

#mocdieptu

Ảnh: tumblr

*Những ô cửa thường thu hút sự chú ý của tôi… Tôi có thể ngồi lặng yên trên chiếc ghế tựa suốt nhiều giờ nếu ở phía sau khung cửa kính mở ra là một khu vườn với những tán lá xanh rì rào trong gió.

Nếu tôi có một ô cửa sổ thật rộng, tôi sẽ kê một chiếc bàn gỗ sồi và đặt lên trên đó một bình hoa cúc dại, những chai thủy tinh xanh, một cốc nước lọc trong suốt. Và đợi chờ những cơn mưa rơi xuống để rửa sạch nỗi buồn…*

#mocdieptu

Ảnh: tumblr

 

* Người ta vẫn nói, uống cà phê không phải chỉ là thưởng thức một thứ ăn chơi, uống cà phê dần dần đã trở thành một nét văn hóa, để đẩy đưa câu chuyện, để lùi xa những phân cấp, để giải tỏa những muộn phiền và để tìm về những ký ức. Ở mỗi nơi mỗi bước chân người đi qua thì sẽ có những câu chuyện để nói về cà phê. Mỗi giọt cà phê tí tách rơi là mỗi giọt chạm vào sâu thăm thẳm của những tâm sự cất kín trong tim. Cô đơn đấy nhưng bên ly cà phê đen sóng sánh, người ta thấy cuộc đời dường như chỉ còn lại một thứ, là lãng du, là phiêu bạt, là đằm mình với hơi thở chậm rãi của thời gian. Trưởng thành rồi sẽ cô đơn, nhưng trưởng thành rồi người ta lại thấy cuộc đời có những giây phút được cô đơn để nhận ra chính mình lý thú biết nhường nào, cũng như uống cà phê vậy, sau vị đắng đót nơi đầu lưỡi dần dần cảm nhận được vị ngọt thơm dễ chịu lan tỏa khắp toàn thân, thấm vào từng nơ ron thần kinh làm người ta minh mẫn, thông suốt, dễ chịu.

Nhắc đến cà phê, Sài Gòn có cà phê vợt, Hà Nội có cà phê phin. Dù là cách pha chế khác nhau thì người uống vẫn phải đợi chờ. Đợi chờ không chỉ là một hương vị, mà còn là một nét tinh hoa được chắt chiu, tích lũy qua mỗi giây phút chậm lại với cuộc đời. Đối với người uống cà phê mà nói, sống là phải chờ đợi. Từ một thói quen đối với một sở thích nhỏ bé, người ta dần dần thấy mọi việc trong cuộc sống chỉ cần kiên nhẫn để chờ đợi thì sẽ giảm dần đi rất nhiều những tổn thương. Chờ một giây đèn đỏ, chậm đi vài km tốc độ sẽ bớt đi biết bao tai nạn giao thông. Chờ một phút xếp hàng, có bao nhiêu người không cáu gắt mệt mỏi. Chờ đợi không bao giờ là thiệt thòi, vì cuộc đời vốn chỉ lấy đi những bước chân bước vội chứ không bắt tội những bước chân biết nhường.

Thế rồi, cuộc đời bỗng nhiên nằm gọn trong một tách cà phê. Chỉ là một thứ nước đen đen đắng đắng mà người ta đã ngẫm ra biết bao nhiêu sự đời, những chân lý, những yêu thương và những kỷ niệm. Hóa ra, tưởng chừng uống vào mình thứ nước đen đắng như nước hàng này lại là uống vào cả một cái hồn. Tâm hồn của người nông dân đã vun trồng chăm bón. Tâm hồn của người nghệ nhân đã tính toán chính xác cho mỗi mẻ rang cà phê. Tâm hồn của người nghệ sĩ đã pha chế thành công một tách cà phê tuyệt vời từ hương vị cho đến hình ảnh. Tâm hồn của người lãng khách cô hành thưởng thức.

Cà phê đi vào đời sống của người Việt từ khi người Pháp đặt chân đến nơi đây. Dần dần cà phê đi từ góc khuất đến những nơi sầm uất, đi từ túi tiền của những người giàu sang đến túi tiền khiêm tốn của những người lao động, cà phê trở thành thứ gắn kết tinh thần mạnh mẽ. Chẳng cần biết ông là ai, làm nghề gì, chỉ cần mê cà phê là sáng sáng đều sẽ ngồi trên cái ghế đẩu cũ kỹ được kê bày la liệt trên vỉa hè, chờ được thưởng thức cà phê trong cái cốc thủy tinh cổ lỗ đã ngả vàng, trên đó úp cái phin cũng đã cáu màu bởi cà phê, bởi thời gian, nghe những bản nhạc Trịnh phát ra từ cái loa đài rè rè. Một ngày mới sẽ bắt đầu như thế.

Và cũng có thể người ta sẽ lại kết thúc một ngày bằng cà phê. Nhưng theo cách trầm lắng hơn. Đối với tôi, cà phê chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là thứ thuộc về đám đông, ồn ào và gấp gáp. Càng một mình, cà phê càng ngon, càng đen, càng đắng, càng sâu. Chỉ trong lặng im, người ta mới trải lòng những nỗi niềm thầm kín. Thời buổi mở cửa, cái gì cũng sống nhanh, sống vội, cà phê có lẽ là thứ duy nhất đủ giữ chân người ta lại để mà chờ đợi, để mà suy tư. Bên ly cà phê phin đang tí tách rơi, người ta trải lòng mình trong những tâm sự vui buồn, những ký ức tưởng chừng đã ngủ quên, những cảm xúc tưởng như đã chai sạn trước sóng gió cuộc đời.

Tôi sẽ nhâm nhi cà phê, với những bản nhạc Jazz, có khi là những khúc tình của Trịnh. Có lẽ, chỉ những người đã hiểu nỗi đau, đã thấm nhuần cảm giác chia phôi, đã đau đáu những nỗi niềm cô độc mới có thể tạo ra thứ âm nhạc thích hợp nhất để hòa quyện với chất đắng của cà phê. Đôi khi người ta tìm đến với cà phê không phải bởi vì thích uống mà để tìm một điều gì đó mà người ta nghĩ là đã mất. Nên có những khoảnh khắc, tôi pha cho mình một tách cà phê nóng, ôm nó trong lòng, hít hà mùi hương, nhưng chẳng uống, chỉ là để tìm lại những điều đã trôi về một miền rất xa.

Dẫu sao thì, rượu cho nỗi đau, cà phê cho nỗi buồn, mà nỗi buồn thì uống sao cho hết , cho cạn vơi đáy lòng ngay đâu? Thì hãy cứ từ từ mà sống, cà phê sẽ tan và nỗi buồn rồi sẽ dịu…Cuộc sống đôi khi cũng vui như ta khuấy thìa, nghe tiếng lanh canh của muỗng chạm vào cốc, cà phê đâu chỉ là để uống và nỗi buồn đâu phải chỉ để quên. *

( Ảnh: Sưu tầm )

 

* Mời các bạn măm măm đêm cùng mình nha :3 *

 
Hóa ra không chỉ có niềm vui mới cần phải san sẻ, nỗi đau cũng cần phải chia bớt. Nỗi đau của cô chỉ anh mới có thể sẻ chia bởi vì trong đó có một nửa thuộc về anh…
Hóa ra anh vẫn ở đây | Tân Di Ổ.
 
Vết thương gây đau đớn nhất không phải vào lúc da thịt đứt lìa, bởi vì khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh, chưa kịp phản ứng, máu đã phun đầy mặt đất. Ngay lúc đó người ta sẽ bưng miệng nó lại, băng bó, cầm máu cho nó. Kì thực lúc đau đớn nhất là sau một thời gian dài, ta khẽ khàng gỡ bỏ lớp vải trắng, phát hiện miệng vết thương vẫn ngoác ra. Hóa ra nó luôn ở đó, mục rữa, hôi thối, chỉ mình mình hay biết.
Ngoảnh lại hóa tro tàn | Tân Di Ổ.
 

lastuli:

Illustrated poetry: ‘Oh rascal children of Gaza’

Rafah-born author and poet Khaled Juma wrote a heartbreaking tribute to the children of the Gaza Strip amidst the missiles striking his hometown. At least 506 Palestinian children have been killed since Israel commenced its latest invasion of Gaza on July 8, 2014

Photograph #1: A Palestinian boy, who fled with his family from their home during Israeli air strikes, bathes his brother at a United Nations-run school in the Jabalya Refugee Camp in the northern Gaza Strip on July 31, 2014. The school is a designated shelter for Palestinians who were displaced by Israel’s offensive. Photo credit: Mohammed Salem

Photograph #2: A Palestinian girl reacts at the scene of an explosion carried out by the Israeli military that killed at least eight children and wounded 40 more in a public garden in Gaza City on July 28, 2014. Photo credit: Finbarr O’Reilly

Photograph #3: A traumatized Palestinian child is comforted by a man arranging care for him in a hospital in Gaza City following an Israeli air strike on July 9, 2014. Photo credit: Momen Faiz

Photograph #4: A Palestinian child pulls out toys from a box at a local market in Gaza City during a temporary ceasefire on August 6, 2014. Palestinian and Israeli delegations met in Cairo with Hamas demanding an end to the siege on Gaza and Israel demanding a demilitarization of the territory. Photo credit: Lefteris Pitarakis

Photograph #5: A Palestinian boy sleeps at a United Nations-run school in Gaza City on July 14, 2014, after fleeing with his family from their home in Beit Lahya. Photo credit: Mohammed Salem

Photograph #6: Doctors tend to injured children while a young girl sitting on her mother’s lap cries at a hospital in Rafah in the southern Gaza Strip on August 4, 2014. Photo credit: Eyad El Baba

Photograph #7: A Palestinian girl cries while being treated at a hospital in Beit Lahya following after sustaining injuries from an Israeli air strike on a United Nations school in the Jabalya Refugee Camp on July 30, 2014. Photo credit: Khalil Hamra

Photograph #8: Two Palestinians girls celebrate the first day of Eid Al-Fitr on the grounds of a United Nations school in the Jabalya Refugee Camp in the northern Gaza Strip on July 28, 2014. Their families are among the dozens that have fled their homes and sought refuge in the school. Normally, Muslim families in Palestine celebrate Eid Al-Fitr by visiting one another and gifting children with new clothes and shoes. Photo credit: Khalil Hamra

Photograph #9: One-and-a-half year old Razel Netzlream was killed after she was fatally hit by shrapnel from an Israeli air strike on an adjacent home the previous day. Her father carries her body to the funeral in Khan Younis on July 18, 2014. Photo credit: Alessio Romenzi

Photograph 10: A portrait of Shahed Quishta, 8, is fixed to a pillar in her home in Beit Lahya on August 16, 2014, after an Israeli tank fired a shell into the living room. She was killed on July 22, 2014. Photo credit: Khalil Hamra

 
theme by iemai